Cuộc Nói Chuyện Giữa 2 Lão Ông

Cuộc Nói Chuyện Giữa 2 Lão Ông

Ông lão châu Á nói: “Con của tôi thật sự là không có lương tâm!”

Ông lão châu Âu: “Có chuyện gì vậy ông?”

Ông lão châu Á nói: “Con tôi hỏi tôi có nguyện ý đến ở viện dưỡng lão không?”

Ông lão châu Âu: “Viện dưỡng lão rất tốt mà, tôi cũng đang ở đó”.

Ông lão châu Á: “Thật vậy sao? Nơi đó mà ông cũng đến được sao?”

Ông lão châu Âu: “Tại sao lại không đi chứ?”.

Ông lão châu Á: “Nơi đó chỉ dành cho những người không có con cái thôi. Nếu tôi tới đó, nhất định sẽ bị bạn bè chê cười, tổn thọ mất”.

Ông lão châu Âu: “Không đúng đâu. Khi đã có tuổi, ở trong nhà dưỡng lão là thuận tiện nhất, sao lại có thể bị chê cười được chứ?”

Ông lão châu Á: “Đến một độ tuổi nhất định, thường thích ở cùng với con cháu, cảm nhận tình cảm gia đình. Sống trong viện dưỡng lão, cô đơn tịch mịch, thật đáng thương lắm”.

Ông lão châu Âu xua tay: “Ở cùng con cái sao? Vậy không được đâu, tôi mà ở cùng con cháu quá 2 tuần sẽ không thoải mái, chịu không được”.

Ông lão châu Á: “Ở cùng con cháu mình chẳng phải rất vui vẻ sao, sao lại không thoải mái chứ?”

Ông lão châu Âu: “Con của tôi 18 tuổi đã ra ngoài sống độc lập rồi, nó trở về nhà ở mấy ngày tôi rất hoan nghênh. Nếu nó ở trong nhà lâu, còn mang theo vợ con, sẽ ảnh hưởng tới cuộc sống của tôi”.

Ông lão châu Á: “Tôi thật không hiểu, tại sao các ông lại thiếu tình cảm đến thế, chưa gì đã đuổi con cái ra khỏi nhà, lại cho bọn chúng vay tiền đóng học phí. Khó trách con cái các ông đều đưa cha mẹ vào viện dưỡng lão”.

Ông lão châu Âu: “Con cái 18 tuổi là đã trưởng thành rồi, nên tự lập. Cho vay tiền đóng học phí, là tự chúng lựa chọn. Nếu như chúng muốn ở trong nhà, chúng tôi cũng không có ý kiến gì”.

Ông lão châu Á: “Không có ý kiến? Vừa rồi ông chẳng nói con cái ở trong nhà lâu thì cảm thấy khó chịu đấy thôi?”.

Ông lão châu Âu: “Tôi nói là, nếu chúng mang theo vợ con đến ở thời gian lâu, cuộc sống của tôi sẽ bị ảnh hưởng”.

Ông lão châu Á: “Vậy ông ở lâu trong nhà chúng, chẳng phải không cần đến viện dưỡng lão rồi?”.

Ông lão châu Âu nói dứt khoát: “Vậy không được, đến đó vài ngày thì còn được, nhưng vượt quá 2 tuần tuyệt đối không thể được”.

Ông lão châu Á: “Ông thật là kỳ quái, cái này cũng không được, cái kia cũng không xong. Chẳng lẽ cứ phải ở viện dưỡng lão mới chịu sao?”.

Ông lão châu Âu: “Chúng ta có cuộc sống riêng, con cái cũng có cuộc sống của chúng. Nếu chúng ta ở viện dưỡng lão, có thể kết bạn được với rất nhiều người, nếu sinh hoạt có gì phiền toái, đều có nhân viên chuyên nghiệp hỗ trợ. Chúng ta ở riêng ra rất tự do, không phải sao?”

Ông lão châu Á: “Lời của ông nghe thật sảng khoái. Nhưng ông nuôi con tới năm 18 tuổi, chúng đã báo đáp được cho ông cái gì chưa?”

Ông lão châu Âu: “Báo đáp ư? Báo đáp cái gì?”

Ông lão châu Á: “Đương nhiên là đưa ông về ở cùng một nhà, cho ông an hưởng lúc tuổi già rồi. Dù sao ông vào nhà dưỡng lão, thì chẳng được hưởng phúc gì. Con ông có cho ông tiền không?”

Ông lão châu Âu: “Cho tôi tiền ư? Tại sao?”

Ông lão châu Á: “Thì để biểu thị lòng hiếu thảo”

Ông lão châu Âu: “Không, không, không! Tôi không cần con cái cho tiền. Chúng có thể trả nợ hết các khoản đã vay, còn tiền dư thì nghỉ ngơi an dưỡng, tôi vậy là đã vui lắm rồi, tôi không cần chúng cho tiền”.

Ông lão châu Á: “Tôi thấy con của ông thật vô tâm quá, một chút trách nhiệm cũng không có”.

Ông lão châu Âu: “Trách nhiệm sao? Con của tôi đối với tôi không có trách nhiệm gì cả”.

Ông lão châu Á: “Không có trách nhiệm ư? Nếu như ông không có tiền, liệu ông có cần con cái trông nom không?”

Ông lão châu Âu: “Tôi có lương hưu, hơn nữa nhà của tôi cũng đã cho thuê, tôi có đủ tiền dưỡng lão”.

Ông lão châu Á: “Nếu như ông có bệnh, chẳng lẽ không cần con cái chăm sóc sao?”.

Ông lão châu Âu: “Nếu như tôi có bệnh, viện dưỡng lão sẽ đưa tôi đi gặp bác sĩ”.

Ông lão châu Á: “Nếu ông vào bệnh viện, cần người ở cạnh giường chăm sóc, chẳng lẽ không phải con cái ông sao?”

Ông lão châu Âu: “Người châu Âu chúng tôi không có kiểu con cái trực bên giường. Chúng tôi chỉ cần con cái tới thăm, là đã thấy vui rồi”.

Ông lão châu Á: “Nếu ông nằm viện không trả nổi tiền thuốc men, chẳng lẽ không phải con cái ông phải trả sao?”.

Ông lão châu Âu: “Chúng tôi nằm viện miễn phí, không tốn tiền”.

Ông lão châu Á: “Trời ơi! Nuôi con dưỡng già đối với người châu Âu các ông xem ra hoàn toàn không thích hợp”.

Ông lão châu Âu: “Nuôi con dưỡng già là sao? Chúng tôi sinh con, là vì yêu chúng, chưa bao giờ trông cậy con cái phải báo đáp gì lúc tuổi già. Con cái còn có rất nhiều việc phải hoàn thành, phải cố gắng làm việc để trang trải cuộc sống cho gia đình nhỏ, cũng cần hưởng thụ cuộc sống”.

Ông lão châu Á: “Tôi cũng yêu con mình, tôi cũng biết chúng đang ở giai đoạn rất vất vả. Cho nên tôi mới tình nguyện chăm sóc con cho chúng. Nhưng tôi đâu ngờ, chúng thậm chí còn muốn đưa tôi vào viện dưỡng lão”.

Ông lão châu Âu: “Ông còn giúp trông con cho chúng sao? Than ôi, thật không thể hiểu được”.

Ông lão châu Á: “Tại sao trông con giúp chúng lại không thể hiểu được?”.

Ông lão châu Âu: “Trông con là chuyện của cha mẹ, đâu có quan hệ gì tới ông chứ?”

Ông lão châu Á: “Con cái phải đi làm kiếm tiền, tôi dù sao cũng đã về hưu, không có việc gì làm, giúp chúng một chút có sao đâu”

Ông lão châu Âu: “Tại sao không đi bộ, thư giãn, uống coffee, chơi bóng, đọc sách, làm những việc mình yêu thích?”.

Ông lão châu Á: “Chăm sóc cháu trai, chúng tôi thấy rất thuận ý”.

Ông lão châu Âu: “Điều này chẳng khác nào đánh mất cuộc sống của mình. Chúng ta đã chăm sóc con cái, còn những đứa cháu là không phải trách nhiệm của chúng ta”.

Ông lão châu Á: “Tôi biết mà, các ông từ sớm đã đuổi con cái ra khỏi nhà, đến cháu trai cũng khôn muốn bế. Ông không nói đến tình thân, ông quá ích kỷ, khó trách ông chỉ có thể vào viện dưỡng lão”.

Ông lão châu Âu: “Nếu tôi làm ngược lại thế thì chính là đã hồ đồ rồi. Ông vì con trai mà đi trông cháu, giống như không còn cuộc sống của mình, đây là dưỡng già sao? Quan niệm mỗi nước có khác nhau, đối với viện dưỡng lão cách nghĩ cũng bất đồng. Cha mẹ cũng có cuộc sống của mình, khi về già, con cái nên để cha mẹ được tự do”.

 

Ontario Introduces Legislation to Help Homebuyers and Seniors

Ontario Introduces Legislation to Help Homebuyers and Seniors

May 17, 2017

Province Making Housing and Public Transit More Affordable

Ontario has introduced legislation that would, if passed, increase housing affordability for people in the Greater Golden Horseshoe (GGH) and make public transit more affordable for seniors across the province.

The Budget Measures Act (Housing Price Stability and Ontario Seniors' Public Transit Tax Credit), 2017 would:

  • Implement a 15-per-cent Non-Resident Speculation Tax (NRST) on non-Canadian citizens, non-permanent residents and non-Canadian corporations buying residential properties in the Greater Golden Horseshoe. The NRST – part of Ontario's new Fair Housing Plan – would help address unsustainable demand in the region, while ensuring Ontario continues to be a place that welcomes all new residents.
  • Enact a new Ontario Seniors' Public Transit Tax Credit that would make public transit more affordable for seniors throughout the province. Starting July 1, 2017, the refundable credit would be equal to 15-per-cent of a senior's eligible public transit costs.

Making housing and public transit more affordable is part of our plan to create jobs, grow our economy and help people in their everyday lives.


QUICK FACTS

  • Ontario’s Fair Housing Plan introduced 16 comprehensive measures to make housing more affordable for homebuyers and renters, while bringing stability to the real estate market and protecting the investment of homeowners.
  • The NRST would apply to residential properties purchased or acquired on or after April 21, 2017 in the GGH.
  • As announced in the Budget, exemptions from the NRST are intended for refugees, nominees under the Ontario Immigrant Nominee Program, or if the purchaser jointly acquires the designated land with a spouse who is a Canadian citizen, permanent resident of Canada, refugee or nominee.
  • Rebates of the NRST are intended to be available for homebuyers who obtain permanent residency within four years of purchasing or acquiring their home; rebates are also intended to be available for foreign nationals working in Ontario for a continuous period of at least one year, and international students enrolled in an approved institution for at least two years from the date of purchase or acquisition.
  • The Ontario Seniors’ Public Transit Tax Credit would apply for the 2017 and subsequent tax years. However, for the 2017 taxation year only payments for the use of public transit services between July 1 and December 31 would be eligible for the credit.

ADDITIONAL RESOURCES

Một Ngày

Một Ngày

 

Bạn đã từng phải sống xa gia đình? Vậy bạn đã bao giờ tự hỏi một ngày của cha mẹ bạn trôi qua như thế nào khi không có bạn? Họ làm những gì, suy nghĩ những gì? Có thể bạn sẽ rất sửng sốt khi được khám phá ra điều ấy sau khi đọc xong bài viết dưới đây.

Xã hội hiện đại ngày nay, cuộc sống của ai ai đều luôn vội vàng, bận rộn. Vì hoàn cảnh, những người trẻ tuổi phải xa gia đình để lập nghiệp. Rồi dần dần, họ gây dựng cuộc sống và có gia đình của riêng mình nên đôi khi không dành nhiều quan tâm cho cha mẹ. Nhất là ở các nước phương Tây, khi mà con cái qua 18 tuổi là ra ở riêng, còn bố mẹ đến tuổi già thì vào viện dưỡng lão. Họ hầu như không có khái niệm sống chung nhiều thế hệ dưới một mái nhà.

Vậy nên, bạn có biết chăng mỗi lần bạn gọi về hỏi thăm là điểm sáng hiếm hoi trong ngày của cha mẹ? Mỗi khi bạn gọi về, giọng của họ luôn vui mừng nói chuyện với bạn, nên có thể bạn sẽ không tưởng tượng được tâm tư, nỗi buồn của mẹ cha.

Vậy, bạn đã tự hỏi, lúc ở nhà một mình, cha mẹ mình làm những gì? Sau khi xem xong video này, chúng tôi chắc chắn sự thật sẽ khiến các bạn rơi lệ. Bạn sẽ tự hỏi lại mình rằng, liệu mình đã thật sự hiểu điều mà cha mẹ suy nghĩ, điều mà cha mẹ cần là gì chưa?

Một nhóm quay phim, sau khi được sự đồng ý, đã quay lại cuộc sống của một cụ bà ở Mỹ. Bà Mary Tony nay đã 98 tuổi, bà hiện sống một mình trong căn hộ nhỏ bé.

Hàng ngày, một chiếc xe buýt đến đỗ trước cửa nhà và đón bà, đưa bà đến một trung tâm dành cho người cao tuổi ở địa phương. Tại đây, bà và những người bạn cùng tuổi của mình trải qua một ngày với rất nhiều hoạt động vận động về thể chất cũng như tinh thần. Những người bạn già này dành hàng giờ để nói chuyện với nhau. Khi máy quay quay đến bà, Mary liền mỉm cười ngượng ngùng.

Một nhân viên tại trung tâm này chia sẻ: “Tôi hy vọng rằng nếu họ trở về nhà và không quay lại vào ngày hôm sau bởi vì họ đã không còn trên cõi đời này nữa, thì ít nhất chúng tôi đã giúp họ có một ngày cuối cùng thật vui vẻ”.

Khi được hỏi vì sao cô lại trân trọng công việc của mình, cô nói: “Bởi vì những người này vẫn còn sống. Cho dù họ đều là những ông lão, bà lão rất cao tuổi rồi, hầu hết họ đến đây vì con cái họ không muốn ở cùng họ. Nhưng sinh mệnh của họ vẫn rất đáng quý, đáng trân trọng như khi họ còn trẻ vậy. Bạn thấy đấy, nhìn họ xem, khi họ ở đây, trông họ thật sống động. Họ cười nói và cùng nhau chơi đùa rất vui vẻ”.

Dường như mỗi cụ ông, cụ bà khi đến với Trung tâm dành cho người cao tuổi này đều có những nỗi niềm riêng. Nhưng ở đây, họ tìm được sự cảm thông, chia sẻ và thấu hiểu những nỗi buồn của nhau, tình cảm giữa họ rất bền chặt.

Kết thúc một ngày, vào cuối buổi chiều, bà Mary lại lên xe buýt để trở về nhà. Trên đường về nhà, những người quay phim bắt gặp được ánh mắt nặng trĩu của bà và tiến lại gần để hỏi han. Họ hỏi thăm bà rằng cuộc sống của bà thế nào, bà ở nhà đó một mình ư?

Mary nói: “Bà ở một mình. Bà còn có thể ở đâu khác ngoài chỗ đó chứ. Các con của bà đều có cuộc sống riêng của chúng, bà không thể làm phiền chúng được”.

“Trung tâm dành cho người cao tuổi là ánh sáng trong những ngày cuối đời này của bà. Tại đó, thời gian dường như trôi qua rất nhanh khi bà có thể gặp những người bạn của mình, trò chuyện cùng họ và làm nhiều việc khác nữa. Mỗi phút ở đó đều rất đáng quý đối với bà. Thế nhưng, đến tối, sau khi trở về nhà, thời gian lại dường như trôi đi quá chậm. Bà chỉ mong sao trời mau sáng để bà lại có thể đến trung tâm này. Nhưng vào thứ bảy và chủ nhật, trung tâm đó sẽ nghỉ và không ai đến đó cả. Đó là hai ngày mà bà ghét nhất trong tuần”.

Tò mò không biết Mary làm gì một mình ở nhà trong ngày cuối tuần, một nữ nhân viên ở trung tâm người cao tuổi đã đến thăm bà cùng nhóm quay phim. Và điều mà họ phát hiện ra đã làm họ rất ngạc nhiên, khiến tất cả bọn họ đều bật khóc.

Trong khi đó là một ngày hè, thời tiết mát mẻ và dễ chịu với những cơn gió nhẹ thoảng qua, những người hàng xóm ngồi bên hiên nhà và trò chuyện với nhau thì bà Mary như bị nhốt kín trong chính căn nhà của mình, tách biệt với mọi người xung quanh. Bà tìm mọi việc để làm để có thể giết thời gian.

Khi mọi người hỏi bà công việc chiếm chủ yếu thời gian trong những ngày cuối tuần của bà là gì, bà trả lời: “Bà đi lấy thư ở trong hòm. Phân loại chúng ra. Với những thư rác và tờ rơi quảng cáo, bà ngồi xé chúng thành những mảnh nhỏ và đem chúng cho vào thùng rác”. Nói đến đây, giọng bà như nghẹn lại. “Nếu bà không có việc gì để làm, thì có lẽ bà sẽ phát điên lên mất”.

Rất bất ngờ với những điều bà vừa chia sẻ, nữ nhân viên của trung tâm người cao tuổi bật khóc và nói: “Mỗi ngày, sau khi chia tay và tạm biệt họ, tôi cũng quay trở về nhà và sống cuộc sống của riêng mình, dành thời gian cho gia đình. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng được những việc mà họ sẽ làm một mình khi ở nhà, càng không bao giờ ngờ được là Mary và những người khác lại có suy nghĩ như vậy”.

Nhưng Mary luôn giữ một tinh thần lạc quan: “Chúa luôn phù hộ bà. Có mấy người đã 98 tuổi rồi mà vẫn có thể tự đi lại cơ chứ. Bà đã may mắn hơn rất nhiều người rồi. Bà chỉ mong rằng mình có thể tự đi lại và chăm sóc bản thân cho đến khi cuối đời”.

Khi những người khách của mình chuẩn bị rời đi, Mary bật khóc. Những người khách của bà lại gần để dành cho bà những cái ôm thật chặt, nắm tay bà thật lâu để động viên. Cuối cùng, bà nói cám ơn họ và bịn rịn tiễn họ ra về.

“Rất cảm ơn vì mọi người đã đến chơi với bà hôm nay. Mọi người đã giúp ngày hôm nay của bà thật ý nghĩa, bà sẽ không bao giờ quên những tình cảm mà mọi người dành cho mình” – Bà xúc động nói.

Ở độ tuổi gần đất xa trời này, những quan tâm chăm sóc và tình cảm mọi người dành cho mình là điều quan trọng nhất đối với bà Mary. Những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy lại rất quan trọng và là tất cả đối với những người phải sống xa con cái như bà.

Vậy nên, khi chúng ta còn có sức khỏe và tuổi trẻ, hãy quan tâm hơn đến những người lớn tuổi xung quanh mình, hãy đến thăm họ. Hãy bầu bạn với họ. Bạn có lẽ sẽ không có nhiều cơ hội để gặp họ nữa.

Và quan trọng nhất, khi còn trẻ, hãy trân trọng những người bạn tốt bên cạnh mình. Đến khi cao tuổi, bạn sẽ thấy rằng mình thật may mắn vì có những người bạn đó ở bên. Có những người bạn thân luôn thấu hiểu, lắng nghe và chia sẻ những tâm tư, tình cảm của mình có lẽ chính là một trong những điều tuyệt vời nhất với chúng ta.

Bảo Ngọc

Junk Mail from Voyager on Vimeo.

 

 

Chiếc Ví Bị Đánh Rơi

 

Chiếc Ví Bị Đánh Rơi

Mỹ Hằng dịch

Rảo bước về nhà vào một ngày mùa đông lạnh giá, tôi tình cờ phát hiện chiếc ví của ai đó đánh rơi bên đường. Tôi nhặt lên và tìm kiếm bên trong xem có thể tìm thấy giấy tờ nào không, mục đích là để gọi điện cho chủ nhân của nó. Nhưng chiếc ví không có gì ngoài 3 đôla và một lá thư nhàu nát.

Bì thư cũ kỹ với thứ duy nhất trên đó là địa chỉ của người gửi. Tôi bắt đầu mở nó ra với hi vọng tìm thấy một manh mối gì đó. Dòng chữ ghi năm 1924, tôi bất ngờ khi nhận ra rằng lá thư đã được viết cách đây gần 60 năm.

Lá thư được viết bằng mực màu xanh, nét chữ rất đẹp, rất nữ tính với hình một bông hoa nhỏ bên phía góc trái. Nhưng đó lại là lá thư đoạn tình gửi cho Michael, người đàn ông mà tác giả không thể tiếp tục gặp gỡ bởi sự cấm đoán của mẹ cô. Dù như thế, nhưng cô vẫn sẽ mãi mãi yêu anh, chỉ mình anh mà thôi. Ký tên Hannah.

Vậy là manh mối mà tôi có được chính là cái tên Michael – rất có thể ông ấy là chủ nhân của chiếc ví. Tôi thầm nghĩ nếu gọi cho tổng đài thì có lẽ họ sẽ giúp tôi tìm được số điện thoại của người viết lá thư.

Nghĩ là làm, tôi điện ngay cho tổng đài và nói “Đây là một yêu cầu hơi khác thường. Tôi đang cố gắng tìm chủ nhân của chiếc ví mà mình nhặt được. Có cách nào tìm thấy số điện thoại của người có địa chỉ in trên bì thư không thưa cô?”

Cô tổng đài viên đề nghị tôi thử nói chuyện với người quản lý của cô ấy. Cô quản lý lưỡng lự một lát rồi trả lời “Vâng, chúng tôi có số điện thoại của người có địa chỉ ấy, nhưng không thể cho cậu được”. Vì theo nguyên tắc, cô ấy phải gọi đến số điện thoại đó, trình bày câu chuyện của tôi và hỏi xem họ có muốn nói chuyện với tôi hay không. Tôi chờ đợi trong vài phút, cô quản lý gọi lại cho tôi và nói “Có người muốn nói chuyện với ngài.”

Tôi hỏi người phụ nữ bên kia đầu dây có biết ai tên là Hannah không. Với hơi thở khó nhọc, bà trả lời “Chúng tôi đã mua lại ngôi nhà này từ một gia đình có đứa con gái tên Hannah. Nhưng đó là chuyện của 30 năm về trước rồi.”

“Vậy bà có biết hiện giờ gia đình ấy đang sống ở đâu không ạ?”, tôi hỏi tiếp.

“Vài năm trước, Hannah đã gửi mẹ mình vào viện dưỡng lão. Nếu cậu liên lạc được với mẹ của Hannah, có thể sẽ biết được tin tức của cô ấy”, bà đáp.

Bà ấy cho tôi số điện thoại của viện dưỡng lão. Tôi có gọi đến và được biết là mẹ của Hannah đã qua đời. Nhưng may mắn là họ có số điện thoại của nơi mà họ nghĩ Hannah đang sống. Tôi lại tiếp tục gọi đến số điện thoại đó, người phụ nữ nghe máy trả lời rằng hiện Hannah đang sống trong một viện dưỡng lão.

Thật là ngớ ngẩn, tôi tự nói với chính mình. Tại sao tôi lại phải cất công đi tìm chủ nhân của chiếc ví chỉ có 3 đôla và một lá thư gần 60 “năm tuổi” thế này?

Dù nghĩ vậy, nhưng tôi vẫn gọi điện đến nhà dưỡng lão được cho là nơi ở hiện nay của Hannah. Một người đàn ông trả lời “Vâng, Hannah đang sống với chúng tôi.”

Mặc dù lúc đó đã hơn 10 giờ đêm, nhưng tôi vẫn mạo muội ngỏ ý muốn được đến gặp Hannah. Người đàn ông ngập ngừng đáp “Vâng, cô ấy có lẽ đang ở phòng khách xem TV.”

Tôi cảm ơn ông và lập tức lái xe đến viện dưỡng lão. Một y tá trực đêm và một bảo vệ ra đón tôi ở cửa. Chúng tôi lên tầng 3 của một tòa nhà lớn, ngay tại phòng khách, cô y tá giới thiệu tôi với Hannah.

Hannah là một người phụ nữ ngọt ngào, có nụ cười ấm áp, đôi mắt sáng long lanh và mái tóc đã bạc màu theo năm tháng. Tôi kể rằng mình đã nhặt được chiếc ví và đưa cho cô ấy xem lá thư. Nhìn lại nét chữ màu xanh với bông hoa nhỏ bên góc trái, cô hít một hơi thở thật sâu và nói "Chàng trai trẻ cậu biết không, lá thư này là lần cuối cùng tôi liên lạc với Michael.”

Bà quay đi một lúc, trầm ngâm suy nghĩ rồi nhẹ nhàng nói “Tôi yêu anh ấy rất nhiều. Nhưng khi đó, tôi chỉ mới 16 tuổi. Mẹ tôi cấm đoán vì tôi còn quá trẻ. À, anh ấy rất đẹp trai, giống như tài tử Sean Connery vây.”

“Vâng”, tôi đáp. Bà nói tiếp, “Michael Goldstein là một người đàn ông tuyệt vời. Nếu gặp anh ấy, cậu hãy nói lại là tôi đã nghĩ về anh rất nhiều. Và, do dự một lúc, bà cắn chặt môi, “Hãy nói là tôi vẫn còn rất yêu anh ấy”. Bà gượng cười khi đôi mắt đã bắt đầu ngấn lệ, “Tôi đã không kết hôn. Không ai thích hợp với tôi như Michael cả…”

Tôi cảm ơn Hannah và chào từ biệt ra về. Xuống đến tầng 1, người bảo vệ hỏi tôi, “Bà ấy có giúp được cậu không?”

“Ít nhất tôi cũng đã biết được họ của người đàn ông đó”, tôi đáp. “Tôi đã dành cả ngày trời để tìm kiếm chủ nhân của chiếc ví đấy.”

Tôi lấy chiếc ví da màu nâu với nhiều đường viền đỏ ra. Khi nhìn thấy nó, người bảo vệ liền bảo “Đợi đã! Đó là chiếc ví của ông Goldstein mà. Ông ấy lúc nào cũng làm rơi ví cả! Tôi đã nhặt được nó ít nhất 3 lần rồi đó.”

Tay tôi bắt đầu run lên. “Ông Goldstein là ai?”, tôi hỏi.

“Ông ấy là một trong những người bấm giờ ở tầng 8. Tôi chắc chắn chiếc ví đó là của Goldstein”, người bảo vệ nói.

Tôi cảm ơn và vội vã trở lại văn phòng của cô y tá trực đêm, kể cho cô ấy nghe những gì người bảo vệ vừa nói. Chúng tôi lập tức đến tháng máy. Tôi cầu trời là ông Goldstein vẫn còn ở trên đó.

Trên tầng 8, cô y tá khẽ nói: “Tôi nghĩ là ông ấy vẫn còn ở trong phòng khách. Ông rất thích đọc sách vào buổi tối. Đúng là một người đàn ông dễ mến.”

Chúng tôi bước vào căn phòng và ở đó, một người đàn ông lớn tuổi đang lặng lẽ ngồi đọc sách. Cô y tá bước tới và hỏi có phải ông đã đánh rơi chiếc ví không. Ông Goldstein nhìn lên với vẻ ngạc nhiên, đút tay vào túi quần sau và nói “Oh, nó lại rơi nữa rồi sao!”

“Chàng trai trẻ này đã nhặt được chiếc ví và không biết liệu nó có phải là của ông không?” cô y tá nói.

Tôi đưa cho ông Goldstein chiếc ví, ông mỉm cười nhẹ nhõm và nói “Vâng! Đúng là nó đây rồi. Chắc là nó đã rơi khỏi túi quần của tôi hồi trưa này. Tôi muốn hậu tạ cho cậu.”

“Không, không cần đâu thưa ông”, tôi nói. “Nhưng tôi phải cho ông biết một điều. Tôi đã đọc lá thư bên trong vì nghĩ là sẽ tìm được chủ nhân của chiếc ví.”

Nụ cười trên môi của ông đột nhiên biến mất, “Cậu đã đọc lá thư đó sao?”

“Tôi không chỉ đọc, mà tôi còn biết Hannah hiện đang ở đâu nữa.”

Mặt ông tái đi. “Hannah? Cậu biết cô ấy đang ở đâu sao? Cô ấy sao rồi? Cậu làm ơn nói cho tôi biết đi”. Ông nài nỉ.

 “Bà ấy vẫn khỏe…vẫn đẹp như thuở ban đầu hai người biết nhau”. Tôi khẽ đáp.

Ông mỉm cười và hỏi “Cậu cho tôi biết cô ấy đang ở đâu được không? Ngày mai tôi muốn đi gặp cô ấy”. Ông nắm lấy tay tôi và nói tiếp “Cậu biết không, tôi rất yêu người phụ nữ đó. Khi cô ấy đưa cho tôi lá thư này, cuộc sống của tôi gần như đã kết thúc. Tôi không kết hôn, vì tôi biết mình chỉ yêu duy nhất một mình cô ấy mà thôi.”

“Ông Goldstein, hãy đi với tôi”, tôi nói.

Chúng tôi cùng nhau đi thang máy xuống tầng 3. Các hành lang đều tối om, chỉ có 1 hay 2 ánh đèn thắp sáng lối đi dẫn đến phòng của Hannah, nơi bà ấy đang ngồi một mình xem TV. Cô ý tá tiến về phía bà.

“Hannah”, chỉ tay về phía cửa phòng, nơi tôi và Goldstein đang đứng, cô y tá hỏi “Bà có biết người đàn ông này không?”

Hannah chỉnh lại mắt kính, bà nhìn một hồi nhưng không nói lời nào.

Michael khẽ nói, gần như ông chỉ thì thầm “Hannah, là Michael đây. Em còn nhớ anh không?”

Hannah kinh ngạc “Michael! Em không thể tin được! Michael! Là anh sao! Là Michael của em thật sao!”

Goldstein chầm chậm tiến về phía Hannah. Hai người ôm chặt lấy nhau. Nước mắt lăn dài trên má của tôi và cô y tá.

“Cô thấy không, thật đúng là duyên nợ”, tôi nói.

3 tuần sau, tôi nhận được một cuộc gọi “Cậu có thể dành một ngày chủ nhật để tham dự lễ cưới không? Michael và Hannah sẽ kết hôn.”

Đó là một đám cưới tuyệt đẹp, diễn ra trong sự chứng kiến của tất cả mọi người trong viện dưỡng lão. Hannah mặc một chiếc váy cưới màu be, trông bà rất xinh đẹp. Còn Michael mặc một vest màu xanh đậm lịch lãm.

Họ xem tôi như là người hùng vậy. Viện dưỡng lão dành riêng cho họ một căn phòng. Đôi uyên ương chồng 79 tuổi còn vợ 76 tuổi này giống như một cặp vợ chồng son vậy.

Thật đúng là một kết thúc có hậu cho chuyện tình kéo dài gần 60 năm.

Mỹ Hằng
Theo rogerknapp.com

 

 

Trên Đời Này Chỉ Có Một Người Mãi Mãi Chờ Đợi Bạn

Trên Đời Này Chỉ Có Một Người
Mãi Mãi Chờ Đợi Bạn

 

Mẹ giờ đã già rồi nên hay lẫn lộn, mỗi lần tôi gọi điện đến, luôn sốt sốt sắng sắng hỏi một câu: Khi nào con về?

Không chỉ cách xa hàng ngàn cây số, phải bắt tận 3 tuyến xe, mà công việc của tôi bận rộn đến nỗi có phân thân ra cũng không làm hết việc, còn lấy đâu ra thời gian mà về quê thăm mẹ. Tai của mẹ cũng lơ đễnh lắm rồi, tôi giải thích đi giải thích lại mà mẹ vẫn như không nghe được gì, vẫn hăm hở hỏi đi hỏi lại: “Khi nào con về?” Quá tam ba bận, cuối cùng tôi đã không giữ được kiên nhẫn nên phải nói như hét vào điện thoại, giờ thì mẹ chắc nghe rõ rồi, nên lặng lẽ không nói thêm gì mà cúp điện thoại. Vài ngày sau mẹ lại gọi điện hỏi tôi câu hỏi đó, chỉ là lần này giọng bà có vẻ ngượng ngùng, không còn tự tin nữa. Giống như một đứa trẻ không được giải hòa nên vẫn chưa cam tâm.

Biết là hỏi xong thì cũng vô ích, nhưng không nhịn được nên bà vẫn hỏi. Tôi có chút mủi lòng, nên im lặng suy tư một lát. Mẹ nghe thấy giọng tôi thì lập tức vui vẻ hẳn lên, luôn miệng kể lể với tôi rằng: “Cây lựu sau nhà vừa mới nở hoa, dưa hấu ngoài vườn cũng đã sắp chín, con nhanh nhanh về đi.” Tôi khó sử: “Con bận thế này làm sao nỡ xin nghỉ ạ.” Mẹ vội vàng nói: “Sao không được, con cứ nói là mẹ bị ung thư chỉ còn sống được nửa năm nữa thôi nên phải về chăm sóc, có gì đâu mà khó nói” rồi mẹ lại cười lạc quan.

Ngày nhỏ, cứ mỗi lần mưa to gió rét, tôi không muốn đi học nên thường giả vờ đau bụng, mẹ phát hiện đã cho tôi một trận. Giờ mẹ già rồi lại đi dạy tôi nói dối, tôi vừa giận lại vừa tức cười. Những cuộc nói chuyện thế này cứ lặp đi lặp lại nhiều lần, tôi không cầm lòng được mà trả lời mẹ rằng tháng sau tôi nhất định về. Mẹ vui quá nghẹn ngào không nói thêm gì nữa.

Chẳng hiểu vì sao công việc tôi lúc nào cũng bận ngập đầu, cảm thấy việc nào cũng quan trọng hơn việc về nhà thăm mẹ, cuối cùng hết tháng tôi vẫn không về được. Mẹ ở đầu dây bên kia như phảng phất một nỗi buồn sâu thẳm, trong lòng tôi vô cùng áy náy: “Mẹ giận con rồi à?” Lần này tôi mới nói vậy mà mẹ nghe thấy luôn, mẹ trả lời không cần suy nghĩ: “ Con à, mẹ biết con rất bận, nhưng chỉ mất có vài ngày thôi mà”.

Mẹ gọi điện thúc giục liên tục: “Nho chín rồi, lê cũng chín rồi nhanh về ăn đi con.” Tôi nói: “Có phải cái gì hiếm đâu mẹ, ở đây thiếu gì à! Bỏ ra mấy chục nghìn thì có mà ăn ốm.” Mẹ nghe vậy chắc buồn lắm nên tôi lại vội vàng dỗ mẹ: “Nhưng toàn là hoa quả bón phân hóa học và thuốc trừ sâu thôi, làm sao ngon như quả mẹ trồng được.” Mẹ nghe xong thì bật cười đắc ý.

Hôm đó là thứ bảy, thời tiết vô cùng nóng bức, tôi không dám đi đâu ra khỏi nhà, chỉ bật điều hòa ngồi yên trong phòng, con gái tôi lẽo nhẽo đòi ăn kem mút nên tôi đành phải ra ngoài mua. Ngoài trời hơi nóng bốc lên nghi ngút, tôi đột nhiên nhìn thấy bóng mẹ ở xa xa, nhìn bộ dạng của mẹ tôi biết mẹ vừa từ trên xe xuống, trên tay là một chiếc làn, sau lưng khoác một bịch nặng. Mẹ khom người tránh bên trái lại né bên phải, sợ người khác đụng phải đồ đạc của bà.

Trong dòng người đông đúc, mẹ lách đi từng bước rất khó khăn. Tôi chua sót vẫy tay gọi mẹ, mẹ ngẩng gương mặt đầy mồ hôi lên nhìn tôi, khi thấy tôi đang chạy đến gần, mẹ mừng quá không nói nên lời, nước mắt chan hòa cùng những giọt mồ hôi. Vừa về đến nhà, mẹ hồ hởi bỏ đồ trong làn ra. Tay mẹ gầy gò, gân xanh chằng chịt, cả mười đầu ngón tay đều có băng dính, ngón nào cũng có vài vết đứt đang rỉ máu, trái tim tôi đang thắt lại đau đớn, còn mẹ vẫn cười nói vô tư: “Ăn đi con, nhanh ăn đi, những quả này mẹ đã chọn kỹ càng rồi.”

Tôi không thể nào tưởng tượng được mẹ chưa hề đi đâu ra khỏi lũy tre làng, mà chỉ vì câu nói của tôi nên vượt qua hơn nghìn cây số chỉ để đến tìm con. Mẹ ngồi xe giá vé rẻ nhất, chiếc xe khách không có điều hòa, trên xe vừa nóng lại vừa bức, nhưng những quả nho và lê chín mọng kia lại nguyên vẹn, không hề bị dập nát.

Tôi vẫn không tin được vào mắt mình, sao mẹ lại đến được đây? Tôi chỉ đoán rằng trên thế giới này, chắc người mẹ nào cũng có một phép màu. Mẹ chỉ ở lại ba ngày, mẹ nói công việc tôi quá vất vả, bận rộn từ sáng đến tối, lại còn chăm sóc con cái, bà chỉ lo lắng vậy thôi chứ chẳng giúp đỡ được gì. Đến cả đồ đạc trong bếp, bà cũng không dám chạm vào vì sợ sẽ vỡ hỏng đi. Mẹ âm thầm mua vé rồi lặng lẽ xách đồ ra về.

Mới về được một tuần mẹ đã nói nhớ tôi, rồi không ngừng thúc giục tôi về nhà. Tôi mỉm cười: Mẹ ơi, mẹ kiên nhẫn một chút đi.

Ngày hôm sau tôi nhận được điện thoại của dì út, dì nói: “ Mẹ con ốm nặng rồi, con về nhà ngay đi!” Tôi sốc quá tối sầm mặt mũi, nước mắt lưng tròng chạy ngay ra bến xe, tôi vội vàng lên chuyến xe cuối cùng. Trên xe tôi âm thầm cầu nguyện, tôi hy vọng mẹ chỉ là đang dối tôi. Tôi mong rằng mẹ sẽ không sao, tôi sẵn sàng nghe những lời cằn nhằn của mẹ, và sẵn sàng ăn hết những gì mà mẹ nấu, sẵn sàng sắp xếp thời gian để thường xuyên về thăm mẹ.

Giờ đây tôi mới nhận ra một điều, bất kỳ ai có sống đến 80 tuổi cũng cần có mẹ bên cạnh. Cuối cùng tôi cũng về đến cổng làng, mẹ chầm chậm chạy ra đón tôi, bà tươi cười hạnh phúc, tôi ôm chầm lấy mẹ, vừa khóc vừa cười nói: “Mẹ nói bệnh cái gì, thế mà mẹ cũng nghĩ ra được à?” Bị trách như vậy nhưng mẹ vẫn vui, mẹ chỉ cần được nhìn thấy tôi thì tôi có trách sao cũng được.

Mẹ vui quá cười nói luyến thắng, tíu tít ra ra vào vào như con nít. Mẹ bày một bàn toàn đồ ăn ngon, đang đợi tôi khen ngợi thì bị tôi phê bình không thương tiếc: “Cháo đậu đỏ quá nhừ, vỏ bánh sủi cảo nặn quá dày, thịt kho quá mặn…” Nụ cười của mẹ đột nhiên trở nên ngượng ngùng, mẹ miễn cưỡng gãi đầu rồi quay đi. Trong lòng tôi đang cười thầm vì đắc ý. Tôi biết rằng hễ tôi mở mồn khen ngon là y như rằng mẹ ép tôi ăn bằng hết, thậm chí còn làm thêm để lúc về bắt tôi xách theo. Vì thế nên tôi mới bị mẹ nuôi thành béo tròn như thế này, có làm cách nào cũng không giảm được cân. Còn nữa, nếu không chê bai như vậy thì tôi làm gì có cơ hội được tranh vào bếp.

Tôi nấu cơm cho mẹ ăn, nói chuyện cùng mẹ, mẹ nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu. Đôi mắt hiện rõ tình yêu thương vô bờ bến, không cần biết tôi nói gì mẹ cũng đều gật đầu tán thành, lắng nghe một cách chăm chú, thậm chí cả lúc tôi ngủ trưa mẹ cũng ngồi cạnh giường mỉm cười lặng lẽ nhìn tôi. Tôi nói: “Mẹ thương con như vậy, sao không về ở cùng con?” Mẹ nói không quen ở thành phố. Chả được mấy hôm tôi lại sốt ruột đòi về, mẹ năn nỉ tôi ở lại với mẹ thêm một hôm thôi cũng được. Mẹ đã nhờ dì lên huyện mua thức ăn, chắc chỉ một lát nữa là về đến nhà, mẹ nói hôm nay mẹ nhất định nấu cho tôi những món thật ngon.

Phố huyện cách nhà 9 km, mẹ nhờ mua tất cả những gì mẹ cho là ngon nhất về nấu cho tôi ăn, như vậy mẹ mới cảm thấy thoải mái.

Từ lúc ở nhà dì út về, mẹ hăng hái chuẩn bị đồ ăn, cuối cùng mọi thứ đã sẵn sàng trên bàn, tôi không thể không ngạc nhiên – Cá kho không cạo vảy, lông tơ của gà nhổ chưa sạch, đậu cô ve xào thậm chí còn có một sợi tóc… Dù là món thịt hay là món chay, đều khiến người khác không dám động đũa. Mẹ hồi còn trẻ rất sạch sẽ, thế mà bây giờ già rồi lại lôi thôi bẩn thỉu thế này.

Mẹ nhìn thấy tôi chỉ lật đi lật lại không ăn, lại tưởng rằng tôi buồn vì muốn về nên bà đành buồn bã nói đưa tôi đi bắt chuyến xe đêm. Trời tối đen như mực, mẹ nắm lấy cổ tay tôi nói rằng tôi không quen đi đường đất trong thôn. Mẹ đưa tôi ra đến cổng làng, đưa tôi lên xe mẹ không ngừng dặn nọ dặn kia, xe chuyển bánh rồi mẹ mới chịu xuống xe. Cửa xe kẹp vào áo của mẹ khiến bà suýt nữa thì té ngã, tôi thò đầu ra ngoài thấy bóng mẹ gầy gò ống thấp ống cao, tôi nghẹn ngào nói với ra: “Mẹ, mẹ cẩn thận nhé!” Tai mẹ nào có nghe rõ, vừa lò dò chạy vừa vẫy tay theo rồi gào lớn: “Con à… mẹ không giận con đâu, mẹ biết con rất bận mà.”

Tôi thật không nỡ xa mẹ, còn mẹ thì lại không quen cuộc sống nơi thành thị, cả chặng đường tôi buồn bã không biết nên phải làm sao. Sau lần đó, mẹ không bao giờ giục tôi về nhà nữa, mỗi lần gọi điện chỉ toàn kể rất nhiều chuyện vui: Con bò cái vừa sinh một con bò con, đầu xuân sang năm mẹ sẽ trồng thật nhiều hoa quanh sân… Tôi cứ thế yên lặng lắng nghe, lòng tràn đầy ấm áp và hạnh phúc.

Vào một ngày cuối năm, tôi lại nhận được điện thoại của dì út, dì nói: Mẹ con ốm nặng rồi, con mau về đi. Tôi làm sao tin được, hôm kia tôi còn vừa nói chuyện với mẹ kia mà, bà còn nói bà rất khỏe, rồi dặn tôi đừng quá suy nghĩ. Dì út chắc chỉ dối tôi như lần trước vậy thôi, tôi nửa ngờ nửa tin nhưng vẫn lập tức bắt xe về quê.

Trên đường còn mua một hộp to loại bánh kem mà mẹ thích ăn. Xe về đến đầu làng, không thấy mẹ ra đón, toàn thân tôi toát lạnh run rẩy, tôi dự cảm thấy có điều gì đó chẳng lành. Dì út nói với tôi: “Khi dì gọi điện cho con thì mẹ con đã không còn nữa, bà ấy ra đi rất thanh thản.” Tôi đau đớn gục xuống…

Thì ra 6 tháng trước mẹ đã được chẩn đoán mắc bệnh ung thư, nhưng bà không nói với ai, vẫn vui vẻ lạc quan đến tận khi nhắm mắt xuôi tay. Thậm chí còn tự chuẩn bị chu đáo cho tang lễ của chính mình. Dì còn nói với tôi rằng mắt mẹ bị đục thủy tinh thể, nhìn gì cũng rất khó khăn. Tôi ôm chặt hộp bánh trước ngực, như thể trái tim vừa bị ai giật mất, nước mắt nhạt nhòa không ngừng rơi xuống.

Trời ơi sao mọi chuyện lại phũ phàng như vậy? Tôi nên trách ông trời hay phải trách bản thân vô tâm, từ nay tôi không còn mẹ nữa ư? Không còn ai gọi điện giục tôi về, không còn ai ngày ngày chờ đợi tôi… Thì ra mẹ biết chẳng sống được bao nhiêu ngày nữa nên mới liên tục gọi điện gọi tôi về, chỉ để muốn được nhìn thấy tôi thêm vài lần, nói với tôi thêm vài câu…

Thì ra ngày cuối cùng làm cơm cho tôi, đôi mắt mẹ đã không còn nhìn rõ, tôi quả thật quá vô tâm! Đêm đó khi tôi lên xe rồi một mình mẹ đã làm thế nào để lần mò về nhà? Mẹ có bị ngã không? Tôi vĩnh viễn sẽ không bao giờ biết được. Mẹ, những giây phút cuối đời mẹ vẫn vui vẻ nói với con, hoa bìm bịp nở tím hàng rào, hoa đậu tím như màu áo con mặc khi xưa. Mẹ để lại tất cả sự ấm áp và tình yêu, rồi sau đó lại lặng lẽ ra đi.

Con biết, mẹ là người duy nhất trên đời không bao giờ giận con, là người sẵn sàng chờ đợi con mãi mãi. Vì biết thế nên con mới dám để mẹ đợi lâu như vậy. Nhưng mà mẹ ơi, con thực sự có bận thật không? Hàng ngày con vẫn nghe đâu đó phảng phất câu thơ: “Ai có mẹ xin đừng làm mẹ khóc, đừng làm buồn lên mắt mẹ nghe không!” Nay con hối hận lắm mẹ ạ, những ngày tháng để mẹ cô đơn, để mẹ sống thấp thỏm trong chờ đợi!

Bạn đã bao giờ bạn thực sự quan tâm đến cha mẹ bạn? Nếu cha mẹ bạn vẫn còn sống nhớ hãy đọc bài viết này, dù bạn có sống chung với họ.

Nếu một ngày bạn thấy trong bếp mẹ dọn không còn sạch như trước;

Nếu một ngày bạn nhìn thấy những món ăn mẹ nấu không còn sạch sẽ cầu kỳ nữa;

Nếu một ngày bạn thấy nồi niêu xoong chảo không còn sáng bóng nữa;

Nếu một ngày bạn thấy hoa và cây cảnh của cha đang dần bị bỏ rơi;

Nếu một ngày bạn thấy tủ quần áo bị bao phủ đầy bụi;

Nếu một ngày bạn thấy rằng mẹ nấu ăn quả thực quá mặn;

Nếu một ngày bạn thấy rằng cha mẹ thường quên tắt đèn;

Nếu một ngày bạn tìm thấy những thói quen của cha mẹ không còn nữa, hay là khi họ không còn muốn đi tắm mỗi ngày;

Nếu một ngày bạn thấy rằng cha mẹ không ăn được trái cây giòn và rau xanh nữa;

Nếu một ngày bạn thấy rằng cha mẹ thích ăn rau nấu nhừ một chút;

Nếu một ngày bạn thấy rằng cha mẹ thích ăn cháo;

Nếu một ngày bạn thấy rằng những hành động và phản ứng của họ chậm hơn rồi;

Nếu một ngày bạn nhìn thấy khi ăn cơm cha mẹ ho không ngừng, đừng lầm tưởng rằng họ đang bị cảm mạo hay bị ho thông thường…

Nếu một ngày bạn thấy họ không còn thích ra ngoài …

Nếu có một ngày như vậy, tôi muốn nói với bạn rằng, bạn phải chấp nhận rằng cha mẹ bạn đã già, đã thực sự cần đế sự quan tâm chăm sóc của con cái rồi. Nếu bạn không thể chăm sóc, bạn nên tìm một người nào đó để chăm sóc cho họ, và hãy thường xuyên quan tâm đến họ, không để họ cảm thấy bị bỏ rơi.

Ai trong chúng ta rồi cũng đến lúc phải già đi, cha mẹ sẽ già trước chúng ta, chúng ta nên đổi vị trí với họ mà suy ngẫm và chăm sóc cho họ, như vậy mới có thể kiên trì và không cảm thấy phiền phức. Khi cha mẹ không thể tự chăm sóc cho bản thân, phận làm con phải nên chú ý, việc đại tiểu tiện của họ sẽ không tự kiểm soát được hoặc còn nhiều việc họ đều không tự làm được nữa. Khi trong phòng có mùi hôi tanh, bản thân họ có thể không ngửi thấy, xin đừng bao giờ phàn nàn sao họ bẩn sao họ hôi, phận làm con là giúp họ dọn dẹp, và đừng làm tổn thương “lòng tự trọng” của họ.

Khi họ không còn muốn tắm, hãy dành thời gian để tắm cho họ, bởi vì bản thân họ tự tắm cũng không sạch được. Khi chúng ta dùng bữa, xin vui lòng chuẩn bị cho họ một phần ăn thật nhừ, bởi vì răng họ có lẽ không còn nhai được nữa.

Từ khi chúng ta sinh ra, ai bón cho ăn, ai thay tã? Khi ốm đau bệnh tật ai chăm sóc, ăn uống học hành sách vở ai lo cho? Ai là chỗ dựa của bạn trong cuộc sống? Nếu một ngày họ thực sự không thể đi được nữa, khi vai diễn đều đảo ngược trở lại bạn có thể diễn vai diễn đó được không?

Phận làm con là chăm sóc cha mẹ, như tương lai muốn con cái chăm chúng ta. Lòng hiếu thảo là phải kịp thời và đúng lúc.