Lúc Về Già

Lúc Về Già

1- Lúc về già mình sẽ tuyệt đối không được chủ quan nghĩ rằng mình còn khoẻ, còn sung sức để nghĩ và làm những việc như hồi còn trẻ.

2.Lúc về già mình sẽ không tham gia hội đoàn hay bất cứ công việc gì liên quan đến chính quyền. Không phải mình thiếu tinh thần trách nhiệm,mà chỉ đơn giản vì thời điểm đó sức khỏe, trí tuệ xuống dốc rồi, tụi trẻ làm giỏi hơn. Đầu hai thứ tóc đi tranh việc với người làm việc tốt hơn mình là sao?

3- Lúc về già mình sẽ không bao giờ đến cơ quan cũ nếu như chưa nhận được một lời mời trân trọng, vào những dịp đặc biệt…
Nếu đến mình cũng chỉ cúi đầu lễ phép chào lớp trẻ rồi chuyện phiếm với đồng niên, đồng nghiệp. Mình phải tự dặn mình rằng có nói gì chúng cũng chẳng nghe, vì mọi điều mình nói đã lỗi thời, cho dù bên dưới chúng chăm chú nhìn, đầu gật gật, rồi vỗ tay rất dài. Và dĩ nhiên chúng nó có báo cáo báo cò mình cũng chẳng nên quan tâm, tò mò tìm hiểu, vì đã lâu mình không cập nhật hay update, đâu còn hiểu được thời thế.

4- Lúc về già mình sẽ không sống chung với bất cứ đứa con nào, chỉ sống với…vợ.

Nếu cứ thương con cái, sống với chúng nó thể nào cũng đến lúc mình ở trọ trong chính ngôi nhà của mình. Con không có tiền mua nhà thì thuê, không đủ tiền thuê mình hỗ trợ, quyết không ở chung, trai gái dâu rể gì cũng vậy hết, một tuần đến thăm nhau 1 lần vào ngày cuối tuần là đủ.

5- Lúc về già… rất già, mình sẽ phải đặt chỗ ở một trung tâm dưỡng lão nào đó. Tiền ít ở chỗ xoàng, tiền nhiều ở chỗ tươm. Chọn Trung tâm có chăm sóc y tế tốt để không bắt con cháu phục dịch lúc yếu đau. Chúng nó còn phải đi làm. Lúc đi về phía bên kia mặt trời cũng tại Trung Tâm luôn. Con cháu chỉ cần đến nhà tang lễ làm thủ tục theo nghi thức, không khóc cũng không sao, vui càng tốt. Chẳng có lý do gì để khóc. Đó là quy luật của tạo hoá. Bất cứ cái gì tồn tại nguyên vẹn lâu quá chỉ tổ làm cho xã hội trì trệ.

6- Lúc về già mình sẽ chỉ nói hai chữ "ngày xưa" (đúng hơn là những câu chuyện hoài niệm) với bạn đồng niên, tuyệt đối không nói với lũ trẻ, vì chúng sẽ cho mình bị dở hơi. Với tụi trẻ chỉ nói "ngày mai" và chỉ trả lời khi chúng hỏi. Kinh nghiệm và vốn sống (mà nhiều người cho là báu vật) đối với mình khi đó chỉ để chiêm nghiệm. Cùng lắm là biến nó thành những câu chuyện trào phúng để tự cười cợt mình, cũng chẳng làm ai bực mình.

7-Lúc về già, mình sẽ cố không nghĩ khác những điều mình đã nghĩ như ở trên. Chẳng biết có làm được không?

Càng lớn tuổi chúng ta càng nhận ra:

* Mang một chiếc đồng hồ $30 hay $300 cũng cùng chỉ một giờ
* Mang một chiếc túi/bóp $30 hay $300 cũng cùng đựng bấy nhiêu tiền
* Uống một chai rượu $15 hay $300 cũng say giống nhau
* Ở trong căn nhà 100 mét vuông hay 1000 mét vuông nỗi cô đơn cũng giống nhau
* Lái chiếc xe $8000 hay $80,000 cũng phục vụ ta cùng mục đích chuyên chở
* Hạnh phúc nội tâm không đến từ vật chất trong thế gian này
* Có những bạn bè, anh chị em, những người nói chuyện, cười đùa, hát xướng tán gẫu với ta đó mới là hạnh phúc …

6 vị Bác sĩ tốt nhất trong đời:

* Ánh nắng mặt trời
* Nghỉ ngơi
* Thể dục
* Ăn uống điều độ
* Tự tin
* Bạn bè

Hãy giữ 6 vị này cho mọi thời điểm trong đời để tận hưởng một cuộc sống khỏe mạnh
Càng có tuổi chúng ta càng thấy ít đi những điều đáng phải sắp hàng chờ đợi …

 

Cuộc Nói Chuyện Giữa 2 Lão Ông

Cuộc Nói Chuyện Giữa 2 Lão Ông

Ông lão châu Á nói: “Con của tôi thật sự là không có lương tâm!”

Ông lão châu Âu: “Có chuyện gì vậy ông?”

Ông lão châu Á nói: “Con tôi hỏi tôi có nguyện ý đến ở viện dưỡng lão không?”

Ông lão châu Âu: “Viện dưỡng lão rất tốt mà, tôi cũng đang ở đó”.

Ông lão châu Á: “Thật vậy sao? Nơi đó mà ông cũng đến được sao?”

Ông lão châu Âu: “Tại sao lại không đi chứ?”.

Ông lão châu Á: “Nơi đó chỉ dành cho những người không có con cái thôi. Nếu tôi tới đó, nhất định sẽ bị bạn bè chê cười, tổn thọ mất”.

Ông lão châu Âu: “Không đúng đâu. Khi đã có tuổi, ở trong nhà dưỡng lão là thuận tiện nhất, sao lại có thể bị chê cười được chứ?”

Ông lão châu Á: “Đến một độ tuổi nhất định, thường thích ở cùng với con cháu, cảm nhận tình cảm gia đình. Sống trong viện dưỡng lão, cô đơn tịch mịch, thật đáng thương lắm”.

Ông lão châu Âu xua tay: “Ở cùng con cái sao? Vậy không được đâu, tôi mà ở cùng con cháu quá 2 tuần sẽ không thoải mái, chịu không được”.

Ông lão châu Á: “Ở cùng con cháu mình chẳng phải rất vui vẻ sao, sao lại không thoải mái chứ?”

Ông lão châu Âu: “Con của tôi 18 tuổi đã ra ngoài sống độc lập rồi, nó trở về nhà ở mấy ngày tôi rất hoan nghênh. Nếu nó ở trong nhà lâu, còn mang theo vợ con, sẽ ảnh hưởng tới cuộc sống của tôi”.

Ông lão châu Á: “Tôi thật không hiểu, tại sao các ông lại thiếu tình cảm đến thế, chưa gì đã đuổi con cái ra khỏi nhà, lại cho bọn chúng vay tiền đóng học phí. Khó trách con cái các ông đều đưa cha mẹ vào viện dưỡng lão”.

Ông lão châu Âu: “Con cái 18 tuổi là đã trưởng thành rồi, nên tự lập. Cho vay tiền đóng học phí, là tự chúng lựa chọn. Nếu như chúng muốn ở trong nhà, chúng tôi cũng không có ý kiến gì”.

Ông lão châu Á: “Không có ý kiến? Vừa rồi ông chẳng nói con cái ở trong nhà lâu thì cảm thấy khó chịu đấy thôi?”.

Ông lão châu Âu: “Tôi nói là, nếu chúng mang theo vợ con đến ở thời gian lâu, cuộc sống của tôi sẽ bị ảnh hưởng”.

Ông lão châu Á: “Vậy ông ở lâu trong nhà chúng, chẳng phải không cần đến viện dưỡng lão rồi?”.

Ông lão châu Âu nói dứt khoát: “Vậy không được, đến đó vài ngày thì còn được, nhưng vượt quá 2 tuần tuyệt đối không thể được”.

Ông lão châu Á: “Ông thật là kỳ quái, cái này cũng không được, cái kia cũng không xong. Chẳng lẽ cứ phải ở viện dưỡng lão mới chịu sao?”.

Ông lão châu Âu: “Chúng ta có cuộc sống riêng, con cái cũng có cuộc sống của chúng. Nếu chúng ta ở viện dưỡng lão, có thể kết bạn được với rất nhiều người, nếu sinh hoạt có gì phiền toái, đều có nhân viên chuyên nghiệp hỗ trợ. Chúng ta ở riêng ra rất tự do, không phải sao?”

Ông lão châu Á: “Lời của ông nghe thật sảng khoái. Nhưng ông nuôi con tới năm 18 tuổi, chúng đã báo đáp được cho ông cái gì chưa?”

Ông lão châu Âu: “Báo đáp ư? Báo đáp cái gì?”

Ông lão châu Á: “Đương nhiên là đưa ông về ở cùng một nhà, cho ông an hưởng lúc tuổi già rồi. Dù sao ông vào nhà dưỡng lão, thì chẳng được hưởng phúc gì. Con ông có cho ông tiền không?”

Ông lão châu Âu: “Cho tôi tiền ư? Tại sao?”

Ông lão châu Á: “Thì để biểu thị lòng hiếu thảo”

Ông lão châu Âu: “Không, không, không! Tôi không cần con cái cho tiền. Chúng có thể trả nợ hết các khoản đã vay, còn tiền dư thì nghỉ ngơi an dưỡng, tôi vậy là đã vui lắm rồi, tôi không cần chúng cho tiền”.

Ông lão châu Á: “Tôi thấy con của ông thật vô tâm quá, một chút trách nhiệm cũng không có”.

Ông lão châu Âu: “Trách nhiệm sao? Con của tôi đối với tôi không có trách nhiệm gì cả”.

Ông lão châu Á: “Không có trách nhiệm ư? Nếu như ông không có tiền, liệu ông có cần con cái trông nom không?”

Ông lão châu Âu: “Tôi có lương hưu, hơn nữa nhà của tôi cũng đã cho thuê, tôi có đủ tiền dưỡng lão”.

Ông lão châu Á: “Nếu như ông có bệnh, chẳng lẽ không cần con cái chăm sóc sao?”.

Ông lão châu Âu: “Nếu như tôi có bệnh, viện dưỡng lão sẽ đưa tôi đi gặp bác sĩ”.

Ông lão châu Á: “Nếu ông vào bệnh viện, cần người ở cạnh giường chăm sóc, chẳng lẽ không phải con cái ông sao?”

Ông lão châu Âu: “Người châu Âu chúng tôi không có kiểu con cái trực bên giường. Chúng tôi chỉ cần con cái tới thăm, là đã thấy vui rồi”.

Ông lão châu Á: “Nếu ông nằm viện không trả nổi tiền thuốc men, chẳng lẽ không phải con cái ông phải trả sao?”.

Ông lão châu Âu: “Chúng tôi nằm viện miễn phí, không tốn tiền”.

Ông lão châu Á: “Trời ơi! Nuôi con dưỡng già đối với người châu Âu các ông xem ra hoàn toàn không thích hợp”.

Ông lão châu Âu: “Nuôi con dưỡng già là sao? Chúng tôi sinh con, là vì yêu chúng, chưa bao giờ trông cậy con cái phải báo đáp gì lúc tuổi già. Con cái còn có rất nhiều việc phải hoàn thành, phải cố gắng làm việc để trang trải cuộc sống cho gia đình nhỏ, cũng cần hưởng thụ cuộc sống”.

Ông lão châu Á: “Tôi cũng yêu con mình, tôi cũng biết chúng đang ở giai đoạn rất vất vả. Cho nên tôi mới tình nguyện chăm sóc con cho chúng. Nhưng tôi đâu ngờ, chúng thậm chí còn muốn đưa tôi vào viện dưỡng lão”.

Ông lão châu Âu: “Ông còn giúp trông con cho chúng sao? Than ôi, thật không thể hiểu được”.

Ông lão châu Á: “Tại sao trông con giúp chúng lại không thể hiểu được?”.

Ông lão châu Âu: “Trông con là chuyện của cha mẹ, đâu có quan hệ gì tới ông chứ?”

Ông lão châu Á: “Con cái phải đi làm kiếm tiền, tôi dù sao cũng đã về hưu, không có việc gì làm, giúp chúng một chút có sao đâu”

Ông lão châu Âu: “Tại sao không đi bộ, thư giãn, uống coffee, chơi bóng, đọc sách, làm những việc mình yêu thích?”.

Ông lão châu Á: “Chăm sóc cháu trai, chúng tôi thấy rất thuận ý”.

Ông lão châu Âu: “Điều này chẳng khác nào đánh mất cuộc sống của mình. Chúng ta đã chăm sóc con cái, còn những đứa cháu là không phải trách nhiệm của chúng ta”.

Ông lão châu Á: “Tôi biết mà, các ông từ sớm đã đuổi con cái ra khỏi nhà, đến cháu trai cũng khôn muốn bế. Ông không nói đến tình thân, ông quá ích kỷ, khó trách ông chỉ có thể vào viện dưỡng lão”.

Ông lão châu Âu: “Nếu tôi làm ngược lại thế thì chính là đã hồ đồ rồi. Ông vì con trai mà đi trông cháu, giống như không còn cuộc sống của mình, đây là dưỡng già sao? Quan niệm mỗi nước có khác nhau, đối với viện dưỡng lão cách nghĩ cũng bất đồng. Cha mẹ cũng có cuộc sống của mình, khi về già, con cái nên để cha mẹ được tự do”.

 

Ontario Introduces Legislation to Help Homebuyers and Seniors

Ontario Introduces Legislation to Help Homebuyers and Seniors

May 17, 2017

Province Making Housing and Public Transit More Affordable

Ontario has introduced legislation that would, if passed, increase housing affordability for people in the Greater Golden Horseshoe (GGH) and make public transit more affordable for seniors across the province.

The Budget Measures Act (Housing Price Stability and Ontario Seniors' Public Transit Tax Credit), 2017 would:

  • Implement a 15-per-cent Non-Resident Speculation Tax (NRST) on non-Canadian citizens, non-permanent residents and non-Canadian corporations buying residential properties in the Greater Golden Horseshoe. The NRST – part of Ontario's new Fair Housing Plan – would help address unsustainable demand in the region, while ensuring Ontario continues to be a place that welcomes all new residents.
  • Enact a new Ontario Seniors' Public Transit Tax Credit that would make public transit more affordable for seniors throughout the province. Starting July 1, 2017, the refundable credit would be equal to 15-per-cent of a senior's eligible public transit costs.

Making housing and public transit more affordable is part of our plan to create jobs, grow our economy and help people in their everyday lives.


QUICK FACTS

  • Ontario’s Fair Housing Plan introduced 16 comprehensive measures to make housing more affordable for homebuyers and renters, while bringing stability to the real estate market and protecting the investment of homeowners.
  • The NRST would apply to residential properties purchased or acquired on or after April 21, 2017 in the GGH.
  • As announced in the Budget, exemptions from the NRST are intended for refugees, nominees under the Ontario Immigrant Nominee Program, or if the purchaser jointly acquires the designated land with a spouse who is a Canadian citizen, permanent resident of Canada, refugee or nominee.
  • Rebates of the NRST are intended to be available for homebuyers who obtain permanent residency within four years of purchasing or acquiring their home; rebates are also intended to be available for foreign nationals working in Ontario for a continuous period of at least one year, and international students enrolled in an approved institution for at least two years from the date of purchase or acquisition.
  • The Ontario Seniors’ Public Transit Tax Credit would apply for the 2017 and subsequent tax years. However, for the 2017 taxation year only payments for the use of public transit services between July 1 and December 31 would be eligible for the credit.

ADDITIONAL RESOURCES

Một Ngày

Một Ngày

 

Bạn đã từng phải sống xa gia đình? Vậy bạn đã bao giờ tự hỏi một ngày của cha mẹ bạn trôi qua như thế nào khi không có bạn? Họ làm những gì, suy nghĩ những gì? Có thể bạn sẽ rất sửng sốt khi được khám phá ra điều ấy sau khi đọc xong bài viết dưới đây.

Xã hội hiện đại ngày nay, cuộc sống của ai ai đều luôn vội vàng, bận rộn. Vì hoàn cảnh, những người trẻ tuổi phải xa gia đình để lập nghiệp. Rồi dần dần, họ gây dựng cuộc sống và có gia đình của riêng mình nên đôi khi không dành nhiều quan tâm cho cha mẹ. Nhất là ở các nước phương Tây, khi mà con cái qua 18 tuổi là ra ở riêng, còn bố mẹ đến tuổi già thì vào viện dưỡng lão. Họ hầu như không có khái niệm sống chung nhiều thế hệ dưới một mái nhà.

Vậy nên, bạn có biết chăng mỗi lần bạn gọi về hỏi thăm là điểm sáng hiếm hoi trong ngày của cha mẹ? Mỗi khi bạn gọi về, giọng của họ luôn vui mừng nói chuyện với bạn, nên có thể bạn sẽ không tưởng tượng được tâm tư, nỗi buồn của mẹ cha.

Vậy, bạn đã tự hỏi, lúc ở nhà một mình, cha mẹ mình làm những gì? Sau khi xem xong video này, chúng tôi chắc chắn sự thật sẽ khiến các bạn rơi lệ. Bạn sẽ tự hỏi lại mình rằng, liệu mình đã thật sự hiểu điều mà cha mẹ suy nghĩ, điều mà cha mẹ cần là gì chưa?

Một nhóm quay phim, sau khi được sự đồng ý, đã quay lại cuộc sống của một cụ bà ở Mỹ. Bà Mary Tony nay đã 98 tuổi, bà hiện sống một mình trong căn hộ nhỏ bé.

Hàng ngày, một chiếc xe buýt đến đỗ trước cửa nhà và đón bà, đưa bà đến một trung tâm dành cho người cao tuổi ở địa phương. Tại đây, bà và những người bạn cùng tuổi của mình trải qua một ngày với rất nhiều hoạt động vận động về thể chất cũng như tinh thần. Những người bạn già này dành hàng giờ để nói chuyện với nhau. Khi máy quay quay đến bà, Mary liền mỉm cười ngượng ngùng.

Một nhân viên tại trung tâm này chia sẻ: “Tôi hy vọng rằng nếu họ trở về nhà và không quay lại vào ngày hôm sau bởi vì họ đã không còn trên cõi đời này nữa, thì ít nhất chúng tôi đã giúp họ có một ngày cuối cùng thật vui vẻ”.

Khi được hỏi vì sao cô lại trân trọng công việc của mình, cô nói: “Bởi vì những người này vẫn còn sống. Cho dù họ đều là những ông lão, bà lão rất cao tuổi rồi, hầu hết họ đến đây vì con cái họ không muốn ở cùng họ. Nhưng sinh mệnh của họ vẫn rất đáng quý, đáng trân trọng như khi họ còn trẻ vậy. Bạn thấy đấy, nhìn họ xem, khi họ ở đây, trông họ thật sống động. Họ cười nói và cùng nhau chơi đùa rất vui vẻ”.

Dường như mỗi cụ ông, cụ bà khi đến với Trung tâm dành cho người cao tuổi này đều có những nỗi niềm riêng. Nhưng ở đây, họ tìm được sự cảm thông, chia sẻ và thấu hiểu những nỗi buồn của nhau, tình cảm giữa họ rất bền chặt.

Kết thúc một ngày, vào cuối buổi chiều, bà Mary lại lên xe buýt để trở về nhà. Trên đường về nhà, những người quay phim bắt gặp được ánh mắt nặng trĩu của bà và tiến lại gần để hỏi han. Họ hỏi thăm bà rằng cuộc sống của bà thế nào, bà ở nhà đó một mình ư?

Mary nói: “Bà ở một mình. Bà còn có thể ở đâu khác ngoài chỗ đó chứ. Các con của bà đều có cuộc sống riêng của chúng, bà không thể làm phiền chúng được”.

“Trung tâm dành cho người cao tuổi là ánh sáng trong những ngày cuối đời này của bà. Tại đó, thời gian dường như trôi qua rất nhanh khi bà có thể gặp những người bạn của mình, trò chuyện cùng họ và làm nhiều việc khác nữa. Mỗi phút ở đó đều rất đáng quý đối với bà. Thế nhưng, đến tối, sau khi trở về nhà, thời gian lại dường như trôi đi quá chậm. Bà chỉ mong sao trời mau sáng để bà lại có thể đến trung tâm này. Nhưng vào thứ bảy và chủ nhật, trung tâm đó sẽ nghỉ và không ai đến đó cả. Đó là hai ngày mà bà ghét nhất trong tuần”.

Tò mò không biết Mary làm gì một mình ở nhà trong ngày cuối tuần, một nữ nhân viên ở trung tâm người cao tuổi đã đến thăm bà cùng nhóm quay phim. Và điều mà họ phát hiện ra đã làm họ rất ngạc nhiên, khiến tất cả bọn họ đều bật khóc.

Trong khi đó là một ngày hè, thời tiết mát mẻ và dễ chịu với những cơn gió nhẹ thoảng qua, những người hàng xóm ngồi bên hiên nhà và trò chuyện với nhau thì bà Mary như bị nhốt kín trong chính căn nhà của mình, tách biệt với mọi người xung quanh. Bà tìm mọi việc để làm để có thể giết thời gian.

Khi mọi người hỏi bà công việc chiếm chủ yếu thời gian trong những ngày cuối tuần của bà là gì, bà trả lời: “Bà đi lấy thư ở trong hòm. Phân loại chúng ra. Với những thư rác và tờ rơi quảng cáo, bà ngồi xé chúng thành những mảnh nhỏ và đem chúng cho vào thùng rác”. Nói đến đây, giọng bà như nghẹn lại. “Nếu bà không có việc gì để làm, thì có lẽ bà sẽ phát điên lên mất”.

Rất bất ngờ với những điều bà vừa chia sẻ, nữ nhân viên của trung tâm người cao tuổi bật khóc và nói: “Mỗi ngày, sau khi chia tay và tạm biệt họ, tôi cũng quay trở về nhà và sống cuộc sống của riêng mình, dành thời gian cho gia đình. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng được những việc mà họ sẽ làm một mình khi ở nhà, càng không bao giờ ngờ được là Mary và những người khác lại có suy nghĩ như vậy”.

Nhưng Mary luôn giữ một tinh thần lạc quan: “Chúa luôn phù hộ bà. Có mấy người đã 98 tuổi rồi mà vẫn có thể tự đi lại cơ chứ. Bà đã may mắn hơn rất nhiều người rồi. Bà chỉ mong rằng mình có thể tự đi lại và chăm sóc bản thân cho đến khi cuối đời”.

Khi những người khách của mình chuẩn bị rời đi, Mary bật khóc. Những người khách của bà lại gần để dành cho bà những cái ôm thật chặt, nắm tay bà thật lâu để động viên. Cuối cùng, bà nói cám ơn họ và bịn rịn tiễn họ ra về.

“Rất cảm ơn vì mọi người đã đến chơi với bà hôm nay. Mọi người đã giúp ngày hôm nay của bà thật ý nghĩa, bà sẽ không bao giờ quên những tình cảm mà mọi người dành cho mình” – Bà xúc động nói.

Ở độ tuổi gần đất xa trời này, những quan tâm chăm sóc và tình cảm mọi người dành cho mình là điều quan trọng nhất đối với bà Mary. Những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy lại rất quan trọng và là tất cả đối với những người phải sống xa con cái như bà.

Vậy nên, khi chúng ta còn có sức khỏe và tuổi trẻ, hãy quan tâm hơn đến những người lớn tuổi xung quanh mình, hãy đến thăm họ. Hãy bầu bạn với họ. Bạn có lẽ sẽ không có nhiều cơ hội để gặp họ nữa.

Và quan trọng nhất, khi còn trẻ, hãy trân trọng những người bạn tốt bên cạnh mình. Đến khi cao tuổi, bạn sẽ thấy rằng mình thật may mắn vì có những người bạn đó ở bên. Có những người bạn thân luôn thấu hiểu, lắng nghe và chia sẻ những tâm tư, tình cảm của mình có lẽ chính là một trong những điều tuyệt vời nhất với chúng ta.

Bảo Ngọc

Junk Mail from Voyager on Vimeo.