Hung Thần Của Tuổi Xuân


Hung Thần Của Tuổi Xuân

Nguyễn Lân

Sinh, bệnh, lão, tử – bốn giai đoạn của đời người, có ai thoát được không? Sinh, Tử – điều dĩ nhiên của Tạo Hoá. Bệnh – có người suốt đời bệnh rề rề, có người đương khỏe bất thần xuất hiện căn bệnh nan y, tháng trước còn mạnh cùi cụi, tháng sau đã gục ngã vì căn bệnh ung thư hiểm nghèo, tháng trước còn khiêu vũ lả lướt, tháng sau bò lết vào cầu tiêu vì nàng Vertige chợt đến hành hạ, đi đứng loạng choạng, ngả nghiêng, tháng trước còn thuyết trình, nói năng hùng hồn trước máy vi âm tháng sau đứng trước cử tọa không biết mình nên nói gì, nên nói như thế nào, nhìn những người quen mà như chưa từng biết. Ôi! Alzheimers tới, làm sao chặn được?! Chỉ có Lão là có người thoát được. Tôi biết một người, một anh bạn rất thân cùng tuổi với tôi mà trông trẻ hơn tôi đến cả hai thập niên từ vóc dáng đến làn da, mái tóc. Chúng tôi đều bước đến “bát tuần thượng thọ” nhưng anh trông không quá 60! Anh chưa bao giờ đả động tới chuyện “cái già xồng xộc nó thì theo sau” nhưng thế nào tôi cũng phải tìm ra bí quyết của người tránh được hung thần của tuổi xuân này.
Một lần gặp gỡ, tôi hỏi: “Anh ơi! Sao hung thần của tuổi xuân không đến thăm anh? Sao bác sỹ giải phẫu thẩm mỹ tồi tệ nhất, tàn nhẫn nhất là Thời Gian lại né anh?”
Anh trầm ngâm, rồi nhỏ nhẹ: “Nhiều lý do lắm. Vắn tắt thôi nhé.
Thứ nhất là vệ sinh ăn uống. Mình là loại ăn tạp. Thịt, cá, rau, đậu, đồ biển (nếu không bị dị ứng), ăn hết nhưng với số lượng vừa phải. Sau bữa ăn, nhìn thức ăn phải còn thấy khoái khẩu, chớ tham ăn quá hay nể bạn nể vợ ép ăn đến căng bụng. Các loại rau xanh đa phần đều cần cho bộ máy tiêu hoá, thuộc loại hàn, âm tính. Ớt vàng, ớt đỏ thuộc loại nhiệt, dương tính. Nếu bộ máy tiêu hoá của mình tốt, nên ăn hết các loại thực vật đủ màu. Theo đông y là để giữ cho âm dương quân bằng. Màu vàng, màu đỏ thuộc dương, màu xanh thuộc âm. Nhưng nếu cơ thể yếu ăn ớt vàng, ớt đỏ nhiều dễ sình bụng. Kefir-một loại nấm mà dân vùng Himalaya đã xử dụng như một loại thuốc tăng cường sức khỏe từ mấy trăm năm nay. Kefir là loại thực phẩm rất tốt cho bộ máy tiêu hoá. Blackstrap Molasses-mật mía cần cho những người ngoài 50 hay lớn tuổi đã bắt đầu bị Arthritis. Mình dùng những thứ này càng sớm càng tốt tránh được đau nhức. Đại khái là thế. Nếu muốn biết kỹ lưỡng phải tham khảo thêm với chuyên viên dinh dưỡng.
Thứ hai là tập thể dục thường xuyên. Mình đã cao tuổi đâu cần tập tạ đòi cơ bắp cuồn cuộn. Chỉ cốt sao cho thịt tay chân khỏi nhão, bụng không phát triển vuợt ngực. Đi bộ hàng ngày. Mùa đông, đành đi bộ trong nhà ít nhất 20 phút. Cái hay là nhà ai cũng có gương soi, càng lớn tuổi dáng người càng gù, lưng càng còng. Đi ngang qua gương thấy dáng trông già và khòm, mình sửa ngay, cố giữ cho lưng thẳng, hai vai không xệ. Thường phong cách trẻ trung làm mình trông bắt mắt thiên hạ, trông đẹp hơn.
Thứ ba, giữ cho tâm hồn được thanh thản, sảng khoái. Đây là yếu tố quan trọng nhất. Trong cuộc sống luôn luôn chúng ta bị căng thẳng, bị dồn nén với bao nhiêu điều bất như ý từ trong gia đình ra ngoài xã hội. Là người nhậy cảm, cầu toàn càng dễ đau khổ, bực tức, cay cú, giận hờn. Là người luôn luôn mong muốn hơn người, ham danh lợi dễ vọng động trong bon chen, tranh đua tại trường đời đưa đến ganh ghét, tị nạnh, chèn ép, ích kỷ, nhỏ nhen. Nghĩ xấu cho ai, vu khống người khác để giành phần thắng đều làm “tâm” mình cằn đi, trái tim khô cạn. Đừng nghĩ là vượt thiên hạ, hơn ai là mình sung sướng. Cái buồn sẽ đến mau chóng, cái hối hận sẽ kéo mình quị dần. Mình sẽ chóng già! Đấu trí, đấu lực, thoạt mới nghe có vẻ hách, có hùng khí. Nhưng theo tôi, những cái đó chính là nguyên nhân đẩy chúng ta xuống vực sâu, lao đao tinh thần, héo mòn thể xác. Phải chăng đó là cách mời mọc hung thần của tuổi xuân đến thăm sớm hơn trời định?

Tôi chọc quê: “Vậy thì chỉ có đi tu thôi”
Anh cười nhẹ: “Thế đấy. Nhưng cứ gì phải “đi tu” hay ở chùa, trong tu viện. Mình tu thân, tu tâm, cố rèn luyện tư tưởng, sửa đổi cung cách đối đãi tha nhân, biết tội nghiệp thương yêu người mà cũng chính là biết tội nghiệp thương yêu mình. Tránh chỉ trích, chê bai, so sánh. Thấy điều bất như ý thà cứ lờ đi còn hơn gân cổ bàn cãi để mất đi một người bạn. Xét thấy đối tượng là người có thể chung ý kiến với mình không, là người có nhiều tự ái không, lúc nào nên lựa lời khuyên nhủ. Tình người vô cùng quan trọng trong cuộc sống. Mấy ai tịch cốc tu tiên hay sống đơn độc xa lánh nhân loại? Trong xã hội càng quen biết nhiều cũng dễ được thương yêu, dễ gặp may mắn mà cũng dễ đối đầu với bi lụy. Thế nào mà chẳng có lúc đụng chạm. Nhẫn nhịn – không dễ đâu. Nhưng làm được điều này mình thấy hãnh diện cho bản thân. Nóng nẩy, thô lỗ, cục cằn – phải cố sửa – cũng khó lắm. Nhưng sẽ được yên lòng khi mình chuyển hóa, thắng được những điều làm người khác phiền lòng. Tươi tắn, một nụ cười trên môi – chẳng phải ai cũng có – nếu không tập luyện. Được như vậy, chính bản thân sẽ tràn đầy hạnh phúc vì cảm thấy sự hiện diện của mình là món quà đáng quý cho kẻ khác, lòng ta sẽ được “an nhiên tự tại”.
Tôi hỏi tới: “Còn gì nữa không?”
Anh nghiêm chỉnh: “Còn nhiều… nhiều lắm. Đại loại thì thế. À! Tính tiếu lâm , có tinh thần khôi hài cũng cần để ngăn chặn hung thần tuổi xuân tránh đến gặp mình nữa. Chuyện gì trên đời cũng có thể kéo theo một chút cười. Dù là cười nụ, cười mím chi nhưng là cái cười sâu sắc, hiền hòa mà dễ thương. Nhưng mấy ai bẩm sinh đã sẵn duyên dáng, cuốn hút, làm người khác vui? Cái này phải học, đúng hơn, phải sống nhiều, phải đọc nhiều và có tâm hồn thứ tha.
Bạn ơi! Bạn có mê giàu sang phú quý không? Bạn có cật lực kiếm tiền không? Nếu có, nó là con dao hai lưỡi. Giầu có, danh vọng làm bạn mát mặt với thế gian, nhiều khi lấy được những tia nhìn thán phục, nhưng rất dễ lôi kéo sự chú ý của hung thần tuổi trẻ. Lao vào công việc nhiều, suy tư lắm chỉ đưa tới tâm hồn căng thẳng. Cố gắng làm sao cho vừa đủ sống. Mà biết thế nào là “vừa đủ”?! Nghĩ đi! Sự thư giãn, thoải mái không có thì làm sao chẳng chóng già nua? Dao, kéo, độn, cắt, vá, khâu, bơm, hút… sửa sắc đẹp với thời gian chỉ đưa tới tồi tệ hơn!
Bạn ơi! Người có tâm hồn thi nhân, lãng mạn, đa cảm, dễ bén nhậy, dễ hờn giỗi mà cũng dễ quên. Những người yêu chuộng cái đẹp, cái đẹp thu hút tuyệt diệu của vũ trụ, của thiên nhiên, cái đẹp lãng mạn của văn chương thi phú, cái đẹp đầy màu sắc sống động của các loại cầm thú và đương nhiên, cái đẹp của con người từ thể xác đến tâm hồn là những gì mà các bác sĩ sửa sắc đẹp tàn nhẫn thế mấy cũng không thể tạo những vết nhăn, những rãnh cầy, những cặp mắt đục ngầu với tia nhìn đờ đẫn trên mặt chúng ta được, Đấy là bửu bối khiến hung thần của tuổi xuân phải chào thua.
Mặc cảm tự tôn hay tự ti đều làm ta cằn cỗi. Tự tôn dễ đưa ta tới kiêu ngạo, coi rẻ người khác. Như vậy sẽ vấp phải lòng đố kỵ của tha nhân và dễ bị xa lánh ghét bỏ. Tự ti sẽ đưa ta tới cử chỉ khúm núm, tính sợ hãi. Như vậy sẽ vấp phải sự khinh thường, lạnh nhạt của người đời. Chúng ta, ít nhiều ai cũng mang mặc cảm. Thôi thì, ráng tập dần, loại bỏ mặc cảm từ từ để bản thân nhẹ nhàng, thoải mái, tự nhiên khi tiếp xúc với đời. À! Tôi thường tránh gồng mình, tránh vẻ kẻ cả để lấy “oai”, để “hù” thiên hạ!
Điểm quan yếu là có thể lịch sự, tử tế, dễ thương với bất cứ ai như với những người ta thương yêu không? Tình mến trọng của tha nhân cho ta cũng như sự thuơng yêu của ta với nhân loại sẽ làm ta thấy vui vẻ, thấy sung sướng, thấy mình hữu ích, thấy mình đáng giá hơn lên. Đó là chân hạnh phúc. Đó là tình người. Tình người chính là vũ khí tự vệ chống lại hung thần của tuổi trẻ, bạn ạ!
Lối sống trong tĩnh lặng, thanh bình, thân ái, nhân hậu, khiêm nhường, nhã nhặn dễ mang Hạnh Phúc tới hơn là suốt đời chỉ đeo đuổi sự thành công và quên đi sức khoẻ của chính mình. Kinh nghiệm đã mở mắt cho tôi thấy như thế.
Nhưng trên hết, điều mà ta không thể đoán biết, trù liệu là Thiên Định. Làm đủ mọi cách nhưng “cái già xồng xộc nó thì theo sau” thì đó-Dieu seul le sait (chỉ có Trời biết) số mệnh của ta Trời định cho như thế. Đây cũng là hậu quả của những việc ta đã và đang làm. Có phải là nghiệp chăng?
Cảm ơn bạn. Tôi đã hiểu tại sao chúng ta cùng tuổi, đời sống tương đương, gia cảnh không chênh lệch nhiều mà trông bên ngoài tôi già hơn bạn đến hai chục tuổi, cả một thế hệ! Hung thần của tuổi xuân xa lánh bạn. Mừng cho bạn!
Đáng mừng nhưng… sợ rằng cũng không được lâu đâu! Trông bề ngoài có vẻ trẻ trung yêu đời thế nhưng thật sự nội tạng của tôi cũng… kém rồi, chẳng hơn những người cùng trang lứa. Trời chưa cho cái bên trong vì trên đời này làm gì có sự toàn hảo!
Thời gian không chừa một ai đâu, bạn ạ!

                                            NGUYỄN LÂN
Cựu Giảng Nghiệm Viên Parasitology-Đại Học Y Dược Sài Gòn
Cựu Giáo Sư Vạn Vật chương trình Tú Tài-Nữ Trung Học Gia Long Sài Gòn
(Để tặng cựu nữ sinh Gia Long Nhã Lan, xướng ngôn viên LSR và HVTV của Little Saigon Nam California, người đã gợi ý cho bài viết này)

 

 

Văn Hoá Tốt Đẹp

 

Văn Hoá Tốt Đẹp

Trần Mộng Tú

Hishako ngồi trong một chiếc ghế khá to, chung quanh thân hình mỏng manh, bé tí, của bà bao nhiêu là gối, chăn, chèn, chắn để những cái xương của bà được bọc êm ái không chạm vào thành ghế cứng. Bà nhìn qua khung cửa kính, mảnh vườn nhỏ cuối thu ngoài kia đã bắt đầu trống trải, xơ xác, lá rụng hết rồi. Những cái cành khẳng khiu vươn ra như những cánh tay gầy không mặc áo, chúng đang chờ mùa đông tới.

Ông Kentaro chồng bà, ngồi trên một chiếc xe lăn, không xa bà mấy. Tóc ông rụng gần hết, mấy sợi còn lại trắng như cước dính sát vào da đầu. Cái kính ông đeo trễ xuống chỏm mũi, ông cũng chẳng cần sửa lại. Ngoài kia có cái gì đáng ngắm đâu

“Mùa thu đã hết” – ông lẩm bẩm trong miệng. Bà không nghe thấy, mà thật ra bà cũng chẳng để ý, ông nói đến lần thứ ba, bà mới nghe rõ, bà chỉ gật đầu đáp lại.

Mùa thu đã hết, mùa phơi hồng cũng chấm đứt. Bà mơ màng nhớ lại thời trẻ của hai ông bà. Chao ôi sao mà đẹp thế. Ông bà có vất vả thật. Hết làm ruộng đến trồng rau, qua làm rau thì đến đợt phơi hồng. Làm ruộng thì nhà cũng chỉ có ba sào, trồng rau thì khoảng ba mươi chiếu (*), hồng thì nhà có năm cây cổ thụ, mỗi cây cho từ hai trăm tới ba trăm  trái. Ông bà có việc làm quanh năm, nhờ thế mới có tiền cho ba đứa con ăn học. Bà nhớ hồi nhỏ các con cũng phụ với ông bà xếp những trái hồng đã phơi khô vào thùng để bỏ mối. Nói đến hồng bà lại nhớ hình ảnh ông lúc còn khỏe, còn trẻ, một ngày ông hái cả ngàn quả hồng và ông luôn luôn nhớ không bao giờ hái hết, phải chừa lại một ít quả trên cây như một niềm tin cần thiết cho mùa thu hoạch năm tới được tốt đẹp, (người Nhật gọi là Kimorigaki) và để cho những chú chim ruồi mejiro có thức ăn trong mùa đông nữa. Bà nhớ là khi hai vợ chồng làm ruộng hay trồng rau, luôn luôn phải để dành một luống không gặt hết lúa, không cắt hết rau cho những con chim, con chuột đồng, con sâu, cái kiến được no lòng. Ngay cả những thân cây khô, những đống củi cũng là nơi trú ẩn cho những sinh vật nhỏ bé như con ong, con sâu, ông bà cũng không bao giờ nỡ đuổi chúng đi.

Cái văn hóa tốt đẹp này của người Nhật được cả thế giới ngưỡng mộ.

Bây giờ ông 88 tuổi rồi, bà kém ông 3 tuổi. Cả hai cùng mong manh yếu đuối. Kết quả của mấy chục năm làm việc đồng áng trong nắng, trong tuyết, bốn bàn tay gầy guộc co quắp lại. Cả hai ông bà không còn cầm được cái gì cho vững chắc trên tay nữa, di chuyển cũng trên cái ghế có bánh xe.

Ba người con lên tỉnh học, lập gia đình rồi ở lại. Họ không thể về quê sống, vì không có công việc thích hợp với những chuyên môn kiến thức của họ. Họ cũng không mang ông bà đi được vì nhà cửa ở tỉnh chật hẹp và đắt đỏ. Ông bà vẫn sống trong căn nhà của sáu mươi năm về trước, ngôi nhà từ hồi ông bà lấy nhau. Các con có sắm sửa một ít đồ đạc cho tiện nghi đời sống như tủ lạnh và máy giặt, bếp điện. Đấy là từ mười năm về trước khi ông bà còn tự chăm sóc cho mình được. Bây giờ thì phải có người để dùng những đồ đạc tiện nghi và văn minh đó.

Con cái những ngày lễ, ngày nghỉ phép thay nhau thỉnh thoảng về thăm, ở một vài ngày rồi đi. Mấy đứa cháu chơi với ông bà vài ngày cũng chán vì nhà và vườn không còn gì hấp dẫn khi không có người săn sóc và ông bà càng ngày càng chậm, đi không vững, nghe không rõ. Ba người con cùng thương cha mẹ nhưng họ không biết làm gì khác hơn. Họ cũng có thuê người mang thức ăn tới, nhưng lại không đủ tiền mướn một người làm tất cả các việc lặt vặt và ở luôn trong nhà. Cuối cùng họ chung nhau tiền mua cho ông bà một anh carebot.

Anh carebot này rất giỏi, anh làm gần như đủ mọi việc, anh có thể bế ông bà từ ghế vào giường, từ giường vào nhà tắm. Anh biết sửa soạn bữa ăn cho ông bà, miễn là trong tủ lạnh hay trên kệ có sẵn thức ăn đã nấu hay đồ hộp.

Bà Hishako và ông Kentaro mới đầu buồn tủi lắm, khi thấy mình được (hay bị) săn sóc bằng người máy, nhưng dần dần họ phải miễn cưỡng chấp nhận thôi. Ngoài thức ăn một tuần hai lần có người giao tới nhà, bỏ tủ lạnh cho. Tất cả các công việc khác từ hâm nóng thức ăn, bế vào giường, làm vệ sinh nhà cửa, giúp giặt giũ, tắm rửa hoàn toàn trông vào carebot.

Từ ngày có carebot con cháu của ông bà hình như đến thăm ít hơn. Bà nghĩ chúng bận làm, bận học. Nhưng ông thì không nghĩ thế, ông nói :

     – Chúng nó giao bà với tôi cho người máy rồi.

     Bà an ủi ông :

     – Nhưng ông không thấy người máy cũng biết ôm ấp à. Thỉnh thoảng Sato (tên ông bàđặt cho carebot) chẳng ôm tôi là gì.

Cứ như vậy đã ba, bốn mùa hồng đi qua, hình ảnh con cháu mờ dần trong hai cặp mắt già nua. Những mảnh đất lâu năm không ai trồng trọt, tự nó đã mọc đầy cỏ dại, những cây hồng không ai hái, trái rụng, chết mục khắp mặt đất. Hai ông bà như hai con chim già trong một cái lồng bắt đầu xiêu đổ.

Ông Kentaro ra hiệu cho Sato đến đùn chiếc ghế lại gần vợ. Ông đưa bàn tay khẳng khiu của mình sang nắm bàn tay khô mốc của vợ; bà biết ông sắp muốn nói điều gì, bà nghiêng đầu dựa sát vào vai ông để nghe cho rõ.

Ông nói vào tai vợ :

– Tại sao văn hóa của người Nhật đối với thiên nhiên tốt đẹp như thế !

Họ chia mùa màng cho chim chóc, muông thú, sự quan tâm tối đa. Sao họ lại để cho những mảnh kim loại, những thiết bị điện tử săn sóc cha mẹ họ. Khi các con còn nhỏ tôi với bà thay nhau bế ãm, thay nhau cho con bú mớm. Con khỏe mạnh mình cười, con ốm đau mình khóc. Mình có giao cho ai đâu, thậm chí con chó, con mèo chơi với con cũng phải ngay bên cạnh mình. Bây giờ tôi với bà có chết trong nhà này thì anh Sato chắc là chạy chung quanh mình kêu bíp bíp… Anh ta sẽ kêu hoài như thế cho tới khi chị Junko mang thức ăn tới, có thể là ba hay bốn ngày hôm sau.

Bà im lặng nghe ông nói, không biết trả lời thế nào. Bà nhớ khi anh con trai trưởng mang Sato tới cho ông bà, anh có nói :

      Cha mẹ đừng lo sợ gì, có carebot là như có con ở bên cạnh, anh ta làm hết được mọi việc, có khi còn giỏi hơn con nữa. Mà cha mẹ có biết không, bây giờ thanh niên Nhật họ lười cưới “vợ người” lắm, họ chỉ cần mua một cô vợ robot về là được đủ việc và chỉ tốn tiền có một lần thôi. Họ sẽ không cần phải làm việc nhiều để nuôi gia đình như con bây giờ đâu.

Bà nhớ là bà đã hốt hoảng nhìn xem cô con dâu có đứng gần đó không ? Cô đó nhậy cảm lắm, nghe được thì gia đình sẽ mất vui. May quá, cô ấy đang chuyên trò gì đó với hai đứa con.

Khi con cháu ra về hết để lại anh Sato, ông bà cũng mất cả tuần lễ mới quen với cách đi đứng, cách chăm sóc của anh. Bây giờ dù muốn hay không ông bà cũng phải chấp nhận sự hiện diện của anh. Không như chồng, lúc nào cũng than phiền là anh ta bằng máy, những va chạm của anh cứng ngắc, anh ta không có cảm xúc khi chăm sóc mình. Bà Hisako mỗi lần nhận được điều gì của anh, bà cố hình dung ra anh là người bằng xương bằng thịt. Thậm chí khi anh bế bà từ ghế vào giường bà nghe được cả hơi thở và nhịp tim anh đập. Bà có tưởng tượng thái quá không ?

Chị Junko mang thức ăn nấu sẵn tới như thường lệ, chị cất thức ăn vào tủ lạnh rồi đi tìm Sato. Chị cũng có bổn phận kiểm soát lại Sato mỗi khi chị đến, xem chức năng phục vụ của anh có cần điều chỉnh lại không ?

Căn nhà im ắng quá, thật ra cả ba người này có bao giờ gây tiếng động to nào đâu. Chị đi từ nhà ngoài vào tận buồng ngủ của ông bà mới gặp cả ba người.

Trên hai chiếc giường nhỏ kê song song cạnh nhau. Bà Hisako và ông Kentaro nằm như ngủ, nằm rất thẳng thắn trên gối và chăn đáp ngang ngực. Sato đứng gập người, như cúi lạy dưới chân giường của hai người. Chị đến gần, áp mặt mình vào mặt bà, rồi lại áp sang mặt ông. Cả hai đều không còn thở nữa. Chị chạm tay mình lên vai Sato, anh ta không có phản ứng nào, không phát ra tiếng động nào, hình như anh cũng đã “chết”.

Junko lặng lẽ đi ra khỏi nhà, khép rất nhẹ cánh cửa lại sau lưng mình. Hành động của chị như một người máy.

Trần Mộng Tú

(12/12/2016)

 

Bản Tin Tháng 1/2018

Bản Tin Tháng 1/2018

NHỮNG SINH HOẠT SẮP TỚI:

Gian hàng LDL trong Hội Chợ Tết Cộng Đồng ngày Chú Nhật 4-02-2018:

LDL Tuổi Hạc sẽ có gian hàng trong Hội Chợ Tết Cộng Đồng ngày Chú Nhật 4 tháng 2 tại International Centre với các sinh hoạt sau:

  • "Mỗi năm hoa đào nở, lại thấy Ông Đồ già…"  
  • Quán Lá Ven Đường với món Bánh Cam đặc biệt của LDL
  • Cầu khỉ quê hương 
  • Chiếc thuyền đưa khách qua sông (nếu sợ đi cầu khỉ)
  • Bói Kiều đầu năm do Bác Sĩ Tường Vân phụ trách.
  • Bàn Y Tế với Bác sĩ Tường Vân sẵn sàng giải thích những câu hỏi về sức khoẻ tổng quát
  • Ban Nhiếp ảnh sẽ chụp cho quý vị những tấm hình kỷ niệm với Ông Đồ, Cầu Khỉ, Thuyền qua sông và Quán Lá v.v ..
  • Đặc biệt năm nay, với sự tài trợ của chương trình Multicultural Grant, Tỉnh bang Ontario, Làng Dưỡng Lão sẽ cung cấp vé vào cửa cho 30 vị cao niên 65+, xin ghi danh với Kim (9am-5pm): 416-302-9089 hoặc Nghĩa (5-7pm): 647-773-2842,  hạn chót ghi danh là ngày 28 tháng 1 năm 2018 hoặc khi hết vé.

Kính mời quý đồng hương trẩy hội xin ghé thăm gian hàng LDL Tuổi Hạc.

Dạ Tiệc Dạ Vũ “Xuân Cho Tuổi Hạc 4”:

Mùa Xuân 2018, như truyền thống, LDL sẽ tổ chức một buổi Dạ Tiệc Dạ Vũ, Formal Dinner and Dance Gala “Xuân Cho Tuổi Hạc 4” vào ngày Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2018 tại Chateau Le Jardin. Xin xem poster trong các báo tuần này và kính mời quý đồng hương và các bạn trẻ yêu thích ca nhạc và khiêu vũ cùng đến chung vui để ủng hộ LDL.

Đại Nhạc Hội Tiếng Hạc Quê Hương 5:

Đại Nhạc Hội “Tiếng Hạc Quê Hương” lần thứ 5 sẽ được tổ chức tại Rose Theater vào ngày

Thứ Bảy 15 tháng 9, 2018, xin mời quý đồng hương để dành ngày này đến nghe nhạc và ủng hộ

cho dự án xây dựng LDL Tuổi Hạc Ontario.

Lớp Tai Chi tại Mississauga:  Với sự tài trợ từ chương trình Seniors Community Grant Program của ministry of Seniors Affairs, LDL đang tổ chức thêm một lớp Tai Chi tại Mississauga cho quý vị cao niên trong cộng đồng:

  • Ngày giờ:  Mỗi thứ ba từ 7:00pm – 8:30pm cho đến cuối tháng 3
  • Địa điểm:  Chùa Tích Lan, 3133 Cawthra Road, Mississauga, ON, L5A 2X4
  • Ghi danh và phương tiện di chuyển: xin liên lạc với Chị Mỹ tại số phone  905-278-0201 hoặc email: myt836@yahoo.ca

LDL Tuổi Hạc đã có Charitable Number số 81479 7049 RR0001, chính thức được áp dụng từ ngày 01 tháng 04, 2014.

Mọi ủng hộ xin gởi về:  LDL Tuổi Hạc Ontario (Golden Age Village for the Elderly)  11088 Pine Valley Dr.  Vaughan, ON. L4L 1A6.

Trang nhà: www. http://tuoihac-ontario.com  – 

Cheque ủng hộ xin đề tên LDLTuoi Hac Ontario và gởi về địa chỉ trên. 

Thư từ, bài vở, thắc mắc xin gởi về ldltuoihac@gmail.com hoặc info@tuoihac-ontario.com, hay gọi cho Bác Sĩ Nguyễn Tường Vân 416-603-3487, Anh Trần Sĩ Minh 416-722-3677, Chị Nguyễn Thị Thanh Nhã  647-785-5399, hoặc Làng: 647-524-0018.

 

Câu Chuyện Giáng Sinh

 

Câu Chuyện Giáng Sinh

 

Đã nhiều năm rồi, đêm Giáng sinh nào đối với tôi cũng là một sự chịu đựng, vì tôi có rất ít bạn bè và không còn mấy người thân, do vậy, tôi không còn tin vào câu ‘Giáng sinh vui vẻ’ nữa. Nhưng năm nay, những gì tôi nhận được từ một cậu bé ăn xin còn nhiều hơn cả hai từ ‘hạnh phúc’… 

Đã 6 giờ tối, trong công ty gần như chỉ còn mỗi mình tôi ngồi lại, mọi người ai cũng vội vã trở về nhà để đón Giáng sinh cùng với gia đình. Ngồi thêm một lúc, tôi cũng đứng lên đi ra gara để lấy xe, mặc dù gia đình tôi đều ở rất xa, nhưng tôi cũng cảm thấy có chút kỳ cục nếu mình cứ ngồi một mình trong cái ngày mà ai cũng muốn về nhà thế này. 

Từ đằng xa, tôi thấy có một cậu bé ăn xin, mặc đồ rách rưới đang lang thang đi vòng quanh xe của tôi. Lúc đầu tôi cảm thấy nghi ngờ và sợ hãi, cho rằng cậu bé có ý định không tốt hoặc muốn vòi tiền. Dịp Giáng sinh, những cô bé, cậu bé như thế không hiếm gặp. Cậu như thể muốn bám chặt lấy ô tô của tôi và định làm một điều gì đó mờ ám. Nhưng khi đến gần hơn, tôi thấy ánh mắt trong sáng và vẻ mặt thích thú của cậu với chiếc xe. Rồi cậu chợt cất tiếng khi thấy tôi đến gần, “Đây là xe của cô ạ?”. Tôi khẽ gật đầu, “Đó là quà Giáng sinh anh cô tặng cho.” Cậu bé nhìn tôi tỏ vẻ sửng sốt khi tôi vừa dứt lời. “Ý cô là… anh trai cô tặng cô chiếc xe này mà cô không phải trả bất cứ cái gì ạ?”, cậu bé lắp bắp, “Ôi, ước gì cháu cũng…”. 

Tất nhiên tôi biết cậu bé muốn nói điều gì tiếp theo, cậu muốn có được một người anh như vậy. Tôi chăm chú nhìn cậu bé, tỏ vẻ sẵn sàng lắng nghe lời nói của cậu. Thế nhưng cậu vẫn cúi gằm mặt xuống đất, bàn chân di di trên nền tuyết một cách vô thức. “Cháu ước…”, cậu bé tiếp tục “…cháu có thể trở thành một người anh trai giống như vậy”. Tôi nhìn cậu bé và cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, xen lẫn sự xấu hổ. Bỗng nhiên tôi nảy ra một ý tưởng, “Cháu nghĩ sao nếu chúng ta đi một vòng bằng chiếc xe này?”. Như sợ tôi đổi ý, cậu bé nhanh nhảu trả lời: “Cháu thích lắm ạ!”. 

Trong khi ở trên xe, cậu bé không ngừng tỏ ra hào hứng với những gì cậu thấy được ở hai bên đường, với những ngôi nhà sáng đèn có các cánh cửa được trang trí đẹp mắt, với những cây thông Noel to và lấp lánh được nhìn thấy qua khung cửa sổ… Đến lúc gần về, cậu bé khe khẽ hỏi tôi với ánh mắt sáng ngời đầy hy vọng, “Cô có thể lái xe đến trước nhà cháu được không?”. Tôi cười và gật đầu. Tôi nghĩ mình biết cậu bé muốn gì. Cậu muốn cho những người hàng xóm thấy cậu đã về nhà trên chiếc xe to như thế nào. Thế nhưng một lần nữa, tôi đã lầm… 

“Cô dừng lại ở đây được rồi, và cháu xin cô đợi cháu một lát thôi ạ…”

Nói rồi cậu bé chạy nhanh vào con hẻm sâu hun hút, tối om, và bẩn thỉu đến mức tưởng chừng như chẳng có ai có thể sống trong ấy. Ít phút sau tôi nghe thấy tiếng bước chân cậu bé quay lại, nhưng hình như lần này cậu không chạy như lúc nãy mà đi rất chậm. Tôi mở cửa xe và nhìn ra, tôi thấy cậu bé không ra một mình, đi theo cậu là một cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt trong sáng hệt như cậu, nhưng hình như đôi bàn chân của cô bé bị tật. Cậu bé đẩy chiếc xe lăn cũ kỹ mà em mình đang ngồi trên đấy xuống những bậc tam cấp một cách rất cẩn thận, và dừng lại cạnh chiếc xe hơi bóng loáng của tôi. Trong một tích tắc, tôi lại thấy một cảm giác xấu hổ dâng lên từ tận đáy lòng. 

“Cô ấy đây, người mà lúc nãy anh đã nói với em đấy. Anh trai cô ấy đã tặng một chiếc xe ô tô cho cô nhân dịp Giáng sinh mà cô chẳng phải tốn lấy một đồng. Nhất định một ngày nào đấy anh cũng sẽ tặng em một món quà giống như vậy. Em có thể tận mắt thấy những món quà, những cảnh vật ngoài đường phố trong đêm Giáng sinh, các ngôi nhà và cây thông Noel được trang trí rực rỡ, em sẽ không cần anh phải miêu tả nó cho em nghe nữa!”. 

Chứng kiến cảnh ấy, tôi không thể cầm được nước mắt, và tôi đã bước ra khỏi xe, run run đặt cô bé đáng thương ấy lên xe. Ánh mắt cô bé nhìn tôi đầy vẻ biết ơn và xúc động.

Ba chúng tôi lại bắt đầu một chuyến đi vòng quanh các khu phố, một chuyến đi thật ý nghĩa mà tôi không bao giờ có thể quên. Tôi luôn nghĩ hạnh phúc là phải là những gì thật đầy đủ, thật vĩ đại, là bữa cơm thịnh soạn với tất cả các thành viên trong gia đình, là những món quà lớn cùng thật nhiều thiệp, là bạn bè nhắn tin gọi điện chúc nhau cho đến quá nửa đêm… Kể từ khi người thân cuối cùng của tôi – anh trai tôi qua đời, tôi đã không còn biết thế nào là gia đình đoàn tụ, nên tôi luôn khép mình lại một góc và cảm thấy sợ hãi những dịp lễ. 

Nhưng năm nay, tôi biết rằng ‘hạnh phúc’ đôi khi chỉ là cùng nhau chia sẻ những niềm vui thật nhỏ bé, là bỏ cái ích kỷ của bản thân sang một bên để làm việc tốt cho người khác, là một cử chỉ đơn giản nhưng khiến ai đó cảm thấy như họ là người may mắn nhất thế giới. Vừa lái xe, nghe hai anh em cậu bé trò chuyện vui vẻ, tôi vừa mỉm cười trong những giọt nước mắt. Tôi nhìn lên trời và thầm nói, ‘Em đã lại có thể biết cảm giác hạnh phúc rồi… anh trai của em’. Tôi thấy những bông tuyết lạnh giá và lấp lánh của đêm Giáng sinh bắt đầu rơi xuống như một lời khích lệ… 

Và cũng trong đêm Giáng sinh ấy, tôi đã hiểu được sâu sắc ý nghĩa một câu nói của chúa Giê-su: “Không gì tốt đẹp hơn việc làm cho người khác hạnh phúc.” Trong cuộc sống bận rộn và bộn bề những lo toan này, ai ai cũng chỉ mải miết chạy theo lợi ích của riêng mình, để đạt được thứ này thứ khác, nhưng không mấy ai thực sự nhận ra, những giá trị phù du vật chất ấy vốn không thể thay thế giá trị tinh thần, và càng không thể khiến con người ta hạnh phúc từ trong tâm. Lòng tốt, tình yêu thương và sự chia sẻ là những thứ không mua được bằng tiền, nhưng là thứ khiến con người xích lại gần nhau hơn và cảm nhận được sự ấm áp không thể diễn tả bằng lời. 
 
Bất cứ khi nào có cơ hội để làm việc tốt, xin bạn hãy đừng ngần ngại. Bởi một cử chỉ đơn giản của bạn có thể thay đổi toàn bộ cuộc đời của một người. Khi bạn rộng mở tấm lòng với người khác, cũng chính là tô những sắc màu tinh khiết cho chính tâm hồn của mình.

Lòng tốt như thứ nước hoa quý. Có ai đem cho nó mà chẳng giữ được trên tay mình vài giọt thơm.

Yến Nga

 

Bản Tin Tháng 12, 2017

Bản Tin Tháng 12, 2017

 

Buổi hội thoại văn nghệ Niềm Tin và Hy Vọng :

Chủ nhật 19 tháng 11 vừa qua, LDL Tuổi Hạc đã tổ chức rất thành công buổi Hội thoại

“Niềm Tin và Hy Vọng 4”. Với sự tham dự của hơn 400 quan khách và đồng hương, cùng với

sự hiện diện của Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải và Phu nhân, các đại diện chính quyền,  các đại diện Hội đoàn, Tôn giáo và truyển thông báo chí. Với phần hướng dẫn hội thoại đầy sôi động của BS Tường Vân, tất cả mọi câu hỏi, thắc mắc và nghi vấn do quý vị đồng hương nêu lên đều đã được HT Thiện Tâm và BQT trả lời thoả đáng ngay tại chỗ. Buổi sinh hoạt còn được sự đóng góp lời ca tiếng hát của Ban Hợp Ca Hương Việt, Nhóm Đàn Dân Tộc Tre Việt và các ca sĩ, nghệ sĩ rất duyên dáng Thanh Thảo, Tuyết Mai, Thanh Tâm, Xuân Mai, Mỹ Hạnh, Thụy Vinh, Minh Nguyệt, Ngọc Yến và Điền Nguyên cùng các anh trong ban nhạc Thiệp Nguyễn, Thế Dũng, Hiền Vương, Thông Trần và MC duyên dáng ca sĩ Đoan Nguyên.

Và vô cùng vui xin được thông báo là mặc dù buổi Hội Thoại không đặt trọng tâm vào việc gây quỹ nhưng quý đồng hương và quan khách đã phát tâm đóng góp ủng hộ cho Làng  $105,260 & $200US, xin xem bản tường trình chi tiết và chính xác đăng trong thư cảm tạ trên các báo tuần này.

Xin trân trọng cảm ơn tất cả quý cô bác đồng hương đã đến với LDL, xin ghi ơn các nghệ sĩ, quý anh chị thông tín viên truyền thanh, truyền hình và nhiếp ảnh cùng toàn thể anh chị em Thiện nguyện viên đã chung góp bàn tay giúp buổi Hội Thoại của Làng được thành công mỹ mãn.

 

NHỮNG SINH HOẠT SẮP TỚI:

Lớp Cắm Hoa và làm Christmas Cookies LDL nhân mùa lễ Giáng Sinh:

– Lớp hướng dẫn cắm hoa – Christmas Centre Piece – do chủ nhân tiệm hoa Flora for All Occasions – chị Giáng Châu – hướng dẫn. 

– Lớp hướng dẫn làm Christmas Cookies:  do Chị Ánh Nguyệt hướng dẫn.

Cả hai lớp học trên sẽ được tổ chức cùng ngày Chủ nhật, Dec. 17, 2017, tại LDL, 11088 Pine Valley Dr., Vaughan.

Lớp cắm hoa:   tứ 2:00 đến 3:00 pm

Lớp làm bánh:  từ 3:30 đến 4:30 pm

Để kịp chuẩn bị đầy đủ vật liêu cho 2 lớp học trên xin vui lòng ghi danh giữ chỗ càng sớm càng tốt vì số chỗ có giới hạn với chị Ánh Nguyệt: 647-973-6877.

 

Dạ Tiệc Dạ Vũ “Xuân Cho Tuổi Hạc 4”:

Mùa Xuân 2018, như truyền thống, LDL sẽ tổ chức một buổi Dạ Tiệc Dạ Vũ, Formal Dinner and Dance Gala “Xuân Cho Tuổi Hạc 4” vào ngày Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2018 tại Chateau Le Jardin. Xin xem poster trong các báo tuần này và kính mời quý đồng hương và các bạn trẻ yêu thích ca nhạc và khiêu vũ cùng đến chung vui để ủng hộ LDL

 

Đại Nhạc Hội Tiếng Hạc Quê Hương 5:

Đại Nhạc Hội “Tiếng Hạc Quê Hương” lần thứ 5 sẽ được tổ chức tại Rose Theater vào ngày

Thứ Bảy 15 tháng 9, 2018, xin mời quý đồng hương để dành ngày này đến nghe nhạc và ủng hộ

cho dự án xây dựng LDL Tuổi Hạc Ontario.

 

Lớp Tai Chi tại Mississauga:  Với sự tài trợ từ chương trình Seniors Community Grant Program của ministry of Seniors Affairs, LDL đang tổ chức thêm một lớp Tai Chi tại Mississauga cho quý vị cao niên trong cộng đồng:

  • Ngày giờ:  Mỗi thứ ba từ 7:00pm – 8:30pm cho đến cuối tháng 3
  • Địa điểm:  Chùa Tích Lan, 3133 Cawthra Road, Mississauga, ON, L5A 2X4
  • Ghi danh và phương tiện di chuyển: xin liên lạc với Mỹ tại số phone  905-278-0201 hoặc email: myt836@yahoo.ca

Các lớp Tai Chi và Zumba tại Làng:  Với sự tài trợ của chương trình New Horizons for Seniors Program của chính phủ, LDL có tổ chức hai lớp Tai Chi và Zumba cho quý vị cao niên và bà con trong cộng đồng: Lớp học sẽ kết thúc ngày 10 tháng 12 với buổi lễ mãn khóa như sau:

–  Ngày giờ:  Chủ nhật ngày 10 tháng 12, 2017 từ 3:30pm – 5:30pm

–  Địa điểm:  LDL Tuổi Hạc, 11088 Pine Valley Dr., Vaughan, ON

Xin ghi danh với Mai Nguyễn bằng phone: (647) 886-0758  hoặc qua email: LDL.Seniors.Classes@gmail.com trước ngày Dec 8, 2017
 

LDL Tuổi Hạc đã có Charitable Number số 81479 7049 RR0001, chính thức được áp dụng từ ngày 01 tháng 04, 2014.

Mọi ủng hộ xin gởi về:  LDL Tuổi Hạc Ontario (Golden Age Village for the Elderly)  11088 Pine Valley Dr.  Vaughan, ON. L4L 1A6.

Trang nhà: www. http://tuoihac-ontario.com  –  Cheque ủng hộ xin đề tên LDLTuoi Hac Ontario và gởi về địa chỉ trên.  Thư từ, bài vở, thắc mắc xin gởi về ldltuoihac@gmail.com hoặc info@tuoihac-ontario.com, hay gọi cho Bác Sĩ Nguyễn Tường Vân 416-603-3487, Anh Trần Sĩ Minh 416-722-3677, Chị Nguyễn Thị Thanh Nhã  647-785-5399, hoặc Làng: 647-524-0018.