Càng Cao Tuổi Hạc

 Nguyên An

 on September 11, 2012 6:56 

Kể từ ngày mất nước 30.4.75 đến nay người Việt xa xứ đang sống rải rác khắp thế giới phần đông đã hoặc sắp đến tuổi thất thập cổ lại hy. Bất cứ thành phố nào trên toàn thế giới tự do nơi có người Việt cư ngụ đều có ít nhất một vài hoặc nhiều nhà dưỡng lão, mà chúng ta hay gọi cho gọn là Nhà Già, những nhà ở dành cho người cao niên không phân biệt chủng tộc do chính phủ sở tại hoặc tư nhân điều hành, đó là nơi chốn cư ngụ cuối cùng của người lớn tuổi khi không còn tự lo được cho bản thân mình. Ngoài những thành phố có đông người Việt như California, Houston, Virginia … có thể có nhà già riêng cho cộng đồng người Việt, đại đa số các nơi khác quý vị cao niên VN phải sinh sống và hoạt động chung với đủ các sắc dân khi muốn sống trong nhà già.

 Cách đây ba năm, chúng tôi, một nhóm bạn 8 người có dịp thăm viếng thành phố Edmonton, tỉnh bang Alberta, phía Tây của Canada, nơi cộng đồng VN không đông lắm nhưng họ đã có chùa Trúc Lâm, thiền viện Tây Thiên và nhất là nhà dưỡng lão Tuổi Hạc đều do Hoà-Thượng Thích Thiện Tâm tạo dựng với sự tiếp tay của người Việt trong vùng. Cũng dịp này nhóm chúng tôi có thiện duyên được gặp gỡ thăm viếng Hoà Thượng Thiện Tâm và Đại-đức Pháp Hoà, người đại đệ tử của Hoà Thượng, hiện là sư trụ trì của chùa Trúc Lâm. Và vui hơn nữa nhóm chúng tôi còn được Hoà Thượng sắp xếp cho ở lại trong nhà dưỡng lão Tuổi Hạc Edmonton một tuần nhờ đó chúng tôi có thì giờ thăm viếng, quan sát và trò chuyện cùng quý bác cao niên trong viện.


Thật bỡ ngỡ với giây phút đầu tiên khi lái xe vào bãi parking rộng thênh thang và nhìn bao quát cả cơ ngơi đẹp đẽ, khang trang với những dãy lầu còn rất mới, tọa lạc trong một khuôn viên yên tĩnh có vườn cỏ xanh chung quanh, có những con đường êm ả bao bọc cả một khu nhà ở riêng biệt. Và càng bỡ ngỡ hơn nữa khi chúng tôi bước vào khách sảnh rộng lớn, nơi có phòng làm việc, phòng chưng bày các kỷ vật, nối liền với phòng ăn đẹp đẽ, sang trọng có thể chứa được cả trăm người, kế bên là nhà bếp trang bị đầy đủ như bếp của một khách sạn lớn, cả nhóm chúng tôi đã đưa mắt nhìn nhau với vẻ thán phục không thể che dấu “thật khó tin được đây là một nhà già của người Việt” !!!

 

Rồi chúng tôi được đưa lên nhận phòng. Mỗi đơn vị gia cư là một apartment riêng có một phòng ngủ, phòng khách và phòng ăn chung khá rộng rãi, bếp và toilet riêng. Dọc theo hành lang từ cầu thang chúng tôi thấy trước mỗi phòng đều có một hốc nhỏ, trong đó chưng một chậu hoa be bé hoặc một bức tượng, một con thú nhồi bông, một búp bê xinh xắn trông thật vui mắt … đó là dấu hiệu những phòng đã có người ở. Phòng nào cũng thoáng mát, sạch sẽ vì mỗi ngày có người đến dọn dẹp, ban đêm thì y tá sẽ đi kiểm soát tất cả các phòng trước giờ quý bác đi ngủ.

 

Ngoài những phòng ở, phòng họp, thỉnh thoảng trên những hành lang rộng rãi còn được đặt thêm bộ bàn ăn, lò microwave và bồn rửa tay cho những ai muốn dùng bữa bên ngoài căn apartment của mình, ở đó quý bác có thể ngồi ăn sáng, ăn trưa cho thoáng mát, vừa nhâm nhi tách cà phê, đọc sách báo vừa ngắm nhìn vườn tược hoa lá xanh tươi bên dưới. Chỗ nào cũng được dọn dẹp sạch sẽ, tươm tất. Nhất là nhà bếp và phòng ăn, nơi cung cấp bữa ăn theo lối Á Đông hoặc Tây Phương tùy theo yêu cầu của quý bác, sỡ dĩ có thực đơn món ăn Tây vì trong viện ngoài đa số quý bác người Việt, theo quy định của chính phủ và cũng để nhận được sự trợ giúp tài chánh từ chính quyền viện phải dành một số phòng cho các sắc dân khác bên cạnh người Việt mình.

 

Chúng tôi đã được gặp, thăm hỏi và nói chuyện với nhiều bác trong viện, ai cũng vui vẻ, an lạc khi vào sống nơi đây, với nhà cửa đầy đủ tiện nghi, chăm sóc y tế thuốc men chu đáo, những bữa cơm Việt Nam trọn vẹn hương vị quê nhà. Nhân viên trong viện ngoài các cô thư ký người da trắng còn có một chị giám-đốc người Việt và ban ẩm thực đa số cũng là người Việt. Viện chỉ cách trung tâm thành phố Edmonton chừng 15 phút lái xe, buổi chiều hay cuối tuần con cháu muốn đến thăm quý bác thật quá tiện lợi. Và khi rảnh rỗi nếu muốn có những giờ phút tĩnh lặng để hướng về đời sống tâm linh thì quý bác đã có sẵn Niệm Phật đường trên lầu 4, nơi có các sư cô đến làm việc thiện nguyện và hướng dẫn Phật pháp, ngoài ra còn có một phòng nguyện để mỗi Chủ nhật có linh-mục đến làm lễ misa cho người Công giáo. Nếu chúng tôi nhớ không lầm thì ban ca-nhạc-kịch Vân Sơn khi làm một băng vidéo về thành phố Edmonton đã đến quay phim thu hình Viện Dưỡng Lão Tuổi Hạc với rất nhiều hình ảnh tươi vui, sống động.

 

Sở dĩ các bậc ông bà cha mẹ người Việt phần nhiều sợ hãi khi bắt buộc phải vào nhà già là vì họ có cảm giác cô đơn, lạc lõng và bị cô lập trong một xã hội quá khác biệt. Ngôn ngữ bất đồng làm người già dễ trở nên bất an, rụt rè, mất hẳn nét vui tươi và sự an nhiên tự tại cần thiết để đời sống tinh thần được vững mạnh. Thức ăn thức uống không hợp khẩu vị quen thuộc làm người già khổ sở và mất sức khoẻ thể chất một cách nhanh chóng. Như vậy chúng ta không lạ khi tại sao quý cụ phản đối không muốn vào các viện dưỡng lão, tại sao quý cụ cao niên VN suy sụp tinh thần và thể xác nhanh chóng khi vào các nhà già. Quý bác trong viện dưỡng lão Tuổi Hạc mà chúng tôi đã gặp không hề có những cảm giác như vậy, ít ra là trong con mắt quan sát của chúng tôi, thậm chí chúng tôi còn thấy vài bác hăng hái và nhanh nhẹn giúp đỡ mấy “bà Tây”, vì trong nhà này quý bác là số đông, ở thế mạnh, thấy mấy “bà Tây” lạc lõng thì quý bác tội nghiệp nên đưa tay nâng đỡ mấy bà đó và cảm thấy rất vui khi thấy mình còn có thể giúp cho người khác.

 

Nhìn thấy cuộc sống an lành thảnh thơi của quý bác trong nhà Tuổi Hạc Edmonton anh chị em chúng tôi nửa đùa nửa thật bảo nhau: “Ít năm nữa già hơn chắc phải bay về đây xin Hoà Thượng cho vào sống trong Nhà Già của Thầy để được gần gũi nhau thì vui biết mấy”!!! Có người thực tế và lạc quan hơn thì lại bảo: “Thay vì phải bay về Edmonton sống xa con cháu tại sao mình không xin Hoà Thượng cố vấn và giúp đỡ để xây dựng một nhà già như vậy cho cộng đồng cao niên VN ở Toronto và các vùng phụ cận trong tỉnh bang Ontario?”

 

Ngày đó chúng tôi cũng đã thưa với Hoà Thượng xem có cách nào giúp đỡ việc xây dựng cho quý bác cao niên Toronto và các vùng lân cận có được một nhà già như viện dưỡng lão Tuổi Hạc của Hoà Thượng không, Hoà Thượng đã cười hiền lành: “Có thiện duyên thì chắc được nhưng bây giờ tôi đang quá bận theo việc xây dựng Tu viện Tây Thiên, các cô các bác về lại Toronto cứ hỏi thử xem luật lệ xây cất nhà già ra sao rồi sau này khi tôi có Phật sự về bên đó chúng ta sẽ bàn lại”.

 

Thấm thoát đã gần ba năm trôi qua, thỉnh thoảng chúng tôi cũng có dịp được đón tiếp Hoà Thượng khi Thầy về thăm các tỉnh phía Đông, giấc mơ có được một nhà già cho đồng hương ở đây vẫn nung nấu trong lòng anh chị em chúng tôi, đến nỗi chúng tôi đóng góp một quỹ nhỏ dành riêng cho việc mua vé số lottery, hễ nếu trúng là nguyện đóng góp cho việc xây dựng nhà dưỡng lão, nghe ra thì như chuyện “xây nhà trên cát” hoặc chuyện “cô Pierrette đi mang liễng sữa…” nghe để cười cho vui hơn là chuyện thực tế. Nhưng rồi lần cuối cùng Hoà Thượng về đây ngài đã nói “Quý cô bác đã muốn thì tại sao chúng ta không trình bày với đại chúng cái nguyện vọng chính đáng này, một nhóm nhỏ không làm được nhưng khi nhiều người có nhu cầu cùng góp bàn tay thực hiện thì cơ may thành tựu sẽ không quá khó khăn”

 

Ngày 15 tháng 9 sắp đến Hoà Thượng Thích Thiện Tâm đã chuẩn lời mời của một nhóm nhỏ với tên gọi “Ban Vận Động Xây Dựng Viện Dưỡng Lão Tuổi Hạc 2 – Ontario” từ Edmonton về nói chuyện với cộng đồng. Giấc mơ của chúng tôi đã từ một “giấc mơ không tưởng” có cơ may sẽ trở thành “giấc mơ có thể bắt đầu” về việc xây dựng một nơi cư trú ấm áp cho tuổi hạc Toronto.

 

Xin cứ tưởng tượng… mặc cho bên ngoài tuyết giá lạnh lùng, trong khuôn viên ấm cúng của mái nhà Tuổi Hạc quý bà sẽ ngồi lại với nhau cùng đan áo, thêu khăn, cùng nghe cải lương, cùng chia sẻ chuyện vui buồn của đời sống, hoặc cùng lắm có thể cãi cọ nhau chút đỉnh, cãi cọ và tranh luận cũng là một liệu pháp thể dục của trí óc, trong khi quý ông lại không thiếu bạn bè để bàn luận những đề tài chính trị, thời sự khắp nơi trên thế giới, hoặc xoa một bàn mạt chược cho quên thời gian dài lê thê của những ngày giá rét mùa Đông. Và những người trẻ, con cháu của quý cụ cũng yên lòng biết mấy khi người thân của mình đang ở trong bàn tay chăm sóc ưu ái của đồng hương, quý cụ không phải bị làm người câm, người điếc nếu phải sống trong nhà dưỡng lão của người không cùng chủng tộc và ngôn ngữ, dù con cháu thương và lo cho các cụ đã gởi các cụ vào những nhà dưỡng lão đắc tiền, sang trọng, được điều hành bởi những tổ chức tư nhân giàu có. Điều kiện vật chất hào nhoáng, dư thừa nhưng người thân mình không vui thì chắc con cháu cũng không được yên ổn lương tâm và trí óc để tập trung vào công việc làm ăn cũng như lo lắng cho gia đình nhỏ của mình.

 

“Một cây làm chẳng nên non” – “Một con én không làm được mùa xuân” – là những câu ca dao chí lý qua mọi thời đại, chí lý như cái nguyên tắc “bất cứ ai cũng sẽ già” và khi già nếu không muốn làm phiền con cháu đã quá bận rộn vì cuộc sống máy móc phương Tây này thì đương nhiên chỗ phải ở là “nhà già”… Mong biết mấy những vị cao niên người Việt tha hương khi ai nấy tuổi hạc đã cao, khi phải nhờ đến sự chăm sóc và trợ giúp của người khác đều sẽ có một mái ấm đầy tình thân ái, đầy không khí Việt Nam và hương vị quê nhà như Viện Dưỡng Lão Tuổi Hạc Edmonton để nương thân trong những năm cuối của cuộc đời lưu vong.

 

Nguyên-An